Mất Mẹ

daodietkho

Registered
Phật tử
Tham gia
1 Thg 10 2006
Bài viết
196
Điểm tương tác
2
Điểm
18
Địa chỉ
??n ?? r?i ra ?i
Mất Mẹ

Xuân Tâm



Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để giòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi

Độ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất

Từ nay không còn nữa
Trên trán mẹ hôn tôi
Mỗi khi tôi bị đòn
Đau lòng, mẹ la lẩy

Đèn nhà ai thắp sáng
Mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ tôi không thấy
Khi buồn biết trốn đâu

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời!​
 
GÓP PHẦN LAN TỎA GIÁ TRỊ ĐẠO PHẬT

Ủng hộ Diễn Đàn Phật Pháp không chỉ là đóng góp vào việc duy trì sự tồn tại của Diễn Đàn Phật Pháp Online mà còn giúp cho việc gìn giữ, phát huy, lưu truyền và lan tỏa những giá trị nhân văn, nhân bản cao đẹp của đạo Phật.

Mã QR Diễn Đàn Phật Pháp

Ngân hàng Vietcombank

DUONG THANH THAI

0541 000 1985 52

Nội dung:Tên tài khoản tại diễn đàn - Donate DDPP(Ví dụ: thaidt - Donate DDPP)

vivi

Registered
Phật tử
Tham gia
24 Thg 12 2006
Bài viết
38
Điểm tương tác
0
Điểm
6


THƯ GỬI MẸ

Biết làm gì bây giờ mưa quá mẹ ơi .
Đường xa cách mẹ đừng mong đứa con bạc bẽo .
Bỏ mẹ bỏ làng ra phố sinh nhai ..

Căn gác mùa thu thoảng chút hương nhài .
Con mới biết thương loài hoa bạc mệnh .
Con nhìn xuống bàn tay mà yêu số phận
Dẫu những ngả đường không biết về đâu

Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quê
Gương mặt mẹ là cánh đồng bão tố
Hạt mẩy rời quê hạt lép nằm trong ổ
Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che.,

Người ta nói con đã quên đường về .
Và câu thơ đã tắt mùi cỏ dại ,
Cơn mưa chiều không làm con tê tái.
Về một con đường trơn trượt bấm chân đi

Mưa ngoài trời mà sao con ướt mi
Con đã khóc vì con còn có mẹ
Dẫu không thể, dẫu mưa chiều chắn lối
Triền đê xưa đã nhói hoa vàng

Cánh bèo nói gì trong màu tím thở than
Những giòng sông cũng dài như số phận
Mẹ đừng ngậm ngùi vì con lận đận
Cánh buồm ảo vọng đã mang con đi

Ngôi nhà ấu thơ còn lại chút gì .
Than sắp tắt mà không người cời lửa
Rêu đã phủ , từng mảng mầu vôi vữa.
Bong khỏi tường nhà sập xuống lòng con

Có thể bao năm một thứ duy nhất còn .
An ủi mẹ là chú mèo tam thể
Nó quá già nó nương tựa mẹ
Trong hưu hắt ngày tàn mẹ có nó làm vui .

Con sẽ sống làm sao nếu một sớm mai trong đời .
Người ta nói rằng con không còn mẹ .
Mẹ rất kính yêu , con là đứa trẻ ..
Tấm lòng mẹ bao dung sẽ dắt con về ...


----------BÌNH NGUYÊN TRANG---------

Mình yêu bài thơ này ở những chi tiết thật nhỏ bé giản dị mà tác giả đã chon lựa sắp đặt,tình cảm chân thực,giọng thơ tha thiết.
 
GÓP PHẦN LAN TỎA GIÁ TRỊ ĐẠO PHẬT

Ủng hộ Diễn Đàn Phật Pháp không chỉ là đóng góp vào việc duy trì sự tồn tại của Diễn Đàn Phật Pháp Online mà còn giúp cho việc gìn giữ, phát huy, lưu truyền và lan tỏa những giá trị nhân văn, nhân bản cao đẹp của đạo Phật.

Mã QR Diễn Đàn Phật Pháp

Ngân hàng Vietcombank

DUONG THANH THAI

0541 000 1985 52

Nội dung:Tên tài khoản tại diễn đàn - Donate DDPP(Ví dụ: thaidt - Donate DDPP)

Who read this thread (Total readers: 0)
    Bên trên