- Tham gia
- 12/7/07
- Bài viết
- 1,499
- Điểm tương tác
- 1,459
- Điểm
- 113
II. Nhị Thiền.
Đạo lý nhân sinh
+++++++++++++++++
1.- Cư sĩ Kunda.- An Trú trọn vẹn trong hiện tại.

Bạn đã bao giờ trải qua một khoảnh khắc mà tâm trí bỗng lặng yên đến mức không còn một ý nghĩ chen ngang nhưng bên trong lại sáng tỏ và đầy sức sống.
- Không phải là trạng thái mơ màng hay buồn ngủ mà là một sự tĩnh lặng sâu vững vàng như mặt hồ phẳng lặng soi trọn vẹn bầu trời xanh. - Có thể đó là lúc bạn đang thả mình trong giai điệu dịu êm của một bản nhạc.
- Từng tiếng vang lên như chạm vào trái tim. Mọi sao động lắng xuống, chỉ còn sự hiện diện thuần khiết.
- Hoặc có thể là khoảnh khắc bạn ngồi yên trên ban công một buổi sáng sớm, hít thở làn không khí trong lành, cảm nhận mọi thứ chậm lại và nhẹ nhàng hơn.
- Những giây phút ấy dù thoáng qua cho ta một cảm giác đặc biệt.
+ Tâm không bị kéo đi bởi quá khứ hay tương lai mà an trú trọn vẹn trong hiện tại. Đó chính là cánh cửa hé mở dẫn đến một tầng định sâu hơn, nơi tâm không chỉ yên mà còn sáng rực và tràn đầy hỉ lạc.
+ Một buổi chiều mùa mưa ở thành Vương Xá khi Đức Phật còn tại thế có một vị cư sĩ tên là Kunda, một người thợ rèn hiền lành và chăm chỉ. - Từ ngày nghe Phật thuyết pháp về lợi ích của việc giữ giới và hành thiền, ông bắt đầu dành mỗi buổi tối sau khi hoàn tất công việc và chăm sóc gia đình để ngồi yên trong gian phòng nhỏ phía sau nhà.
- Ban đầu tâm ông vẫn còn tán loạn bởi những lo toan của một đời sống bận rộn.- Đơn hàng chưa xong, giá kim loại lên xuống, con cái bệnh nhẹ. Nhưng mỗi lần nhận ra mình đã rời khỏi hơi thở, ông lại nhẹ nhàng đưa sự chú ý trở về. - Theo thời gian, tâm ông dần an ổn hơn.
- Một hôm, nhân dịp Đức Phật cùng chư tăng đến gần làng, Kunda phát nguyện dâng cúng bữa ăn.- Sau buổi trai tăng, ông thình cầu được nghe pháp và được Đức Phật trực tiếp hướng dẫn phương pháp quán niệm hơi thở.
+ Đức Phật dạy ông về sự khởi đầu của định khi tâm được giữ nơi một đối tượng như hơi thở và con đường đó dẫn vào các tầng Thiền.
- Lời dạy của ngài giản dị nhưng sâu sắc.
- Như người thợ rèn chú tâm vào từng nhát búa bò ngoài tai tiếng ồn của chợ. - Người tu cũng giữ tâm nơi một điểm, không để tán loạn theo cảnh.- Kunda đem lời ấy áp dụng ngay.
- Khi ông ngồi thiền vào tối hôm đó, tâm trí dường như an trú nhanh hơn mọi ngày. Tiếng côn trùng và âm thanh xung quanh không còn kéo ông ra khỏi sự tập trung.
- Lát sau, ông nhận ra tâm mình hoàn toàn vắng bóng những ý nghĩ lặt vặt. Không còn phải điều khiển hơi thở nữa, nó tự nhiên nhẹ như làn khói và một niềm hỉ lạc thanh tịnh lan tỏa khắp thân.
- Ông vẫn tỉnh táo, nhận biết rõ ràng nhưng tâm thì đứng yên như mặt hồ mùa thu, sáng và không gợn sóng.
- Hôm sau, Kunda tìm đến Đức Phật và kể lại trải nghiệm. Đức Phật mỉm cười, xác nhận rằng ông đã bước vào nhị thiền, tầng định nơi tầm và tứ lắng xuống. Hì lạc phát sinh từ sự an trú sâu của tâm.
Ngài khuyến khích ông tiếp tục giữ giới, hành thiền đều đặn, vì từ đây cánh cửa đến những tầng định cao hơn đã mở ra.
Câu chuyện của Kunda lan truyền trong làng như một minh chứng rằng ngay cả một người lao động bình thường sống giữa những lo toan của đời sống cũng có thể chạm đến trạng thái định tâm sâu hơn.
* Điều cần chỉ là lòng tin, sự kiên trì và một chút khéo léo trong việc quay về với chính mình.
+++++++++++++++++
1.- Cư sĩ Kunda.- An Trú trọn vẹn trong hiện tại.

Bạn đã bao giờ trải qua một khoảnh khắc mà tâm trí bỗng lặng yên đến mức không còn một ý nghĩ chen ngang nhưng bên trong lại sáng tỏ và đầy sức sống.
- Không phải là trạng thái mơ màng hay buồn ngủ mà là một sự tĩnh lặng sâu vững vàng như mặt hồ phẳng lặng soi trọn vẹn bầu trời xanh. - Có thể đó là lúc bạn đang thả mình trong giai điệu dịu êm của một bản nhạc.
- Từng tiếng vang lên như chạm vào trái tim. Mọi sao động lắng xuống, chỉ còn sự hiện diện thuần khiết.
- Hoặc có thể là khoảnh khắc bạn ngồi yên trên ban công một buổi sáng sớm, hít thở làn không khí trong lành, cảm nhận mọi thứ chậm lại và nhẹ nhàng hơn.
- Những giây phút ấy dù thoáng qua cho ta một cảm giác đặc biệt.
+ Tâm không bị kéo đi bởi quá khứ hay tương lai mà an trú trọn vẹn trong hiện tại. Đó chính là cánh cửa hé mở dẫn đến một tầng định sâu hơn, nơi tâm không chỉ yên mà còn sáng rực và tràn đầy hỉ lạc.
+ Một buổi chiều mùa mưa ở thành Vương Xá khi Đức Phật còn tại thế có một vị cư sĩ tên là Kunda, một người thợ rèn hiền lành và chăm chỉ. - Từ ngày nghe Phật thuyết pháp về lợi ích của việc giữ giới và hành thiền, ông bắt đầu dành mỗi buổi tối sau khi hoàn tất công việc và chăm sóc gia đình để ngồi yên trong gian phòng nhỏ phía sau nhà.
- Ban đầu tâm ông vẫn còn tán loạn bởi những lo toan của một đời sống bận rộn.- Đơn hàng chưa xong, giá kim loại lên xuống, con cái bệnh nhẹ. Nhưng mỗi lần nhận ra mình đã rời khỏi hơi thở, ông lại nhẹ nhàng đưa sự chú ý trở về. - Theo thời gian, tâm ông dần an ổn hơn.
- Một hôm, nhân dịp Đức Phật cùng chư tăng đến gần làng, Kunda phát nguyện dâng cúng bữa ăn.- Sau buổi trai tăng, ông thình cầu được nghe pháp và được Đức Phật trực tiếp hướng dẫn phương pháp quán niệm hơi thở.
+ Đức Phật dạy ông về sự khởi đầu của định khi tâm được giữ nơi một đối tượng như hơi thở và con đường đó dẫn vào các tầng Thiền.
- Lời dạy của ngài giản dị nhưng sâu sắc.
- Như người thợ rèn chú tâm vào từng nhát búa bò ngoài tai tiếng ồn của chợ. - Người tu cũng giữ tâm nơi một điểm, không để tán loạn theo cảnh.- Kunda đem lời ấy áp dụng ngay.
- Khi ông ngồi thiền vào tối hôm đó, tâm trí dường như an trú nhanh hơn mọi ngày. Tiếng côn trùng và âm thanh xung quanh không còn kéo ông ra khỏi sự tập trung.
- Lát sau, ông nhận ra tâm mình hoàn toàn vắng bóng những ý nghĩ lặt vặt. Không còn phải điều khiển hơi thở nữa, nó tự nhiên nhẹ như làn khói và một niềm hỉ lạc thanh tịnh lan tỏa khắp thân.
- Ông vẫn tỉnh táo, nhận biết rõ ràng nhưng tâm thì đứng yên như mặt hồ mùa thu, sáng và không gợn sóng.
- Hôm sau, Kunda tìm đến Đức Phật và kể lại trải nghiệm. Đức Phật mỉm cười, xác nhận rằng ông đã bước vào nhị thiền, tầng định nơi tầm và tứ lắng xuống. Hì lạc phát sinh từ sự an trú sâu của tâm.
Ngài khuyến khích ông tiếp tục giữ giới, hành thiền đều đặn, vì từ đây cánh cửa đến những tầng định cao hơn đã mở ra.
Câu chuyện của Kunda lan truyền trong làng như một minh chứng rằng ngay cả một người lao động bình thường sống giữa những lo toan của đời sống cũng có thể chạm đến trạng thái định tâm sâu hơn.
* Điều cần chỉ là lòng tin, sự kiên trì và một chút khéo léo trong việc quay về với chính mình.