Lão Ngưu

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Lão Ngưu - Phần 1: Cái bẫy


1121661411Lao%20Nguu%202_1.jpg

aaaaaaMùa xuân vừa mới đi thôi. . .Còn mùa hè thì lại đang bỡ ngỡ. . . .Thế nhưng cái nắng rực rỡ thì đã về từ lâu.

. . Sương mù mờ mịt. Hoa xoan nở rộ, trông như những đám mây xám trôi về ngủ quên trên vòm lá non xanh tươi. Trong bụi tre gai rậm rì bên bờ đá, vang vang tiếng chim cuốc gọi bạn dồn dập thiết tha. Lão Ngưu nắm mũi dắt con trâu đầu đàn băng qua con suối khô để sang khu đồi bên kia thác Bạc. Bên ấy rẫy tranh vừa mới đốt, gặp cơn mưa rào đầu mùa mấy hôm trước, đang lên chồi non mơn mởn.

Đàn trâu vừa nghé ngọ gọi con vừa thủng thỉnh đi theo. Mấy con nghé con chạy tung tăng trên thảo nguyên, thỉnh thoảng lại chạy về quẩn chân mẹ. Sương núi đầm đìa, chúng vừa thở phì phì vừa húc đầu bem bép vào vú mẹ để bú. Trời đã sáng rõ, gà rừng gáy le te. Bù chao bạc má luồn tanh tách trong lùm gai mắt mèo xanh thẫm. Trong hơi nước lạnh và ẩm, thoảng mùi cay cay nồng nồng của cây ô dước ở đâu đây. Lão Ngưu ngước mặt hít một hơi thật dài, nhìn hướng gió để xác định phương hướng cây thuốc quí.

- Kia rồi !. . .

Phía đầu thác, sau gộp đá tai mèo nhọn hoắt, mơ hồ trong màn sương trắng đục lão thấy vòm lá ô dước lấp loáng khi trắng khi xanh.

Qua hết con suối lạnh ngắt, đàn trâu lọt thỏm vào giữa rừng lồ ô sáng nhờ nhờ. Âm u và yên tĩnh đến kỳ lạ!. . . Con Mực đang luồn rừng đánh hơi sục sạo bỗng chạy trở về quẩn chân chủ rên ăng ẳng. Con trâu đầu đàn khịt mũi liên tục. Đột nhiên nó rống lên thật to, chân dậm xuống đất bịch bịch. Cả đàn trâu lập tức bao quanh lão già thành một vòng tròn lớn. Trâu nghé ở giữa gần với lão, vòng ngoài là trâu mẹ, ngoài cùng là trâu đực. Chúng quay mông vào trong, sừng gếch ra ngoài, mũi khịt liên tục. Lão Ngưu tháo dây mũi ra. Con trâu đầu đàn lập tức bước ra ngoài, đi chung quanh bầy để bảo vệ. Chợt nó đứng lại gếch sừng về phía gộp đá lũa tối om om. Mắt nó long lên đỏ quạch, bốn chân trụ rùn xuống như sẳn sàng chiến đấu. . . .

- Có hổ về sao? . . . Lão Ngưu mỉm cười yên lặng.

Tỳ súng vào vai, lão bắn lên trời mấy phát để tiễn người bạn không mời mà đến!. . . .

Sương mù dần tan. Thế rồi tiếng chim gõ kiến lại làm thành từng tràng dài liên tục. Tiếng chim “bắt cô trói cột” lại vang vang buồn bã trong cánh rừng lồ ô xanh đen. Lũ cút núi lại hum! hum!. . .lúc nhặt lúc thưa trong đám cỏ rậm lốm đốm hoa vàng. . . .Đàn trâu lại tiếp tục lên đường. . . .Lão Ngưu lại đi đầu, dáng già nua chắc nịch như đá núi!. . . .

Mặt trời phóng những tia hào quang rực rỡ xuyên qua khe lá, rọi lốm đốm trên đường mòn. Ngang qua Đá Bàng lão già chợt nghe tiếng kêu eng éc kèm theo tiếng hộc từng tràng dữ tợn:

- Trời đất!. . .Có heo rừng mắc bẫy!

Cột vội con trâu đầu đàn vào cái cây gần đấy. Lão Ngưu vác súng chạy về hướng tiếng kêu. Dưới cái hào hẹp và sâu bao quanh đám khoai lang xanh tốt. Lão thấy một bầy heo rừng đang sa bẫy, chúng chạy quanh quẩn dưới hào sâu tìm cách thoát thân mà không được. Con heo mẹ to lớn lông màu xám cứng như thép, mồm nhọn và dài. Thấy bóng người nó lồng lên nhe nanh táp xoành xoạch để bảo vệ đàn con. Độ bảy hay tám con heo sọc dưa còn rất nhỏ. Chúng ngừng kêu, nấp vào sau lưng mẹ, co người lại, mắt tròn xoe sợ hãi! . . .

- Chào các bạn!. . .Hề hề!. . .Xin đừng hiểu nhầm! . .Để lão tìm cách cứu cho!. . Tội nghiệp chúng ta ai cũng vì miếng ăn mà phải ra nông nỗi này! . . .

Khum hai bàn tay làm loa lão già gọi chung quanh. Chẳng thấy ai trả lời.

- May quá! Không có ai canh bẫy cả!. . .

Lão Ngưu vừa lẩm bẩm vừa chạy dọc theo đường hào để tìm cách cứu đàn thú. Lão biết người trồng khoai lang, không phải để ăn mà để làm bẫy thú rừng. Khi đám khoai xanh tốt. Họ sẽ đào một cái hào thật sâu và hẹp để thú đến ăn, rơi xuống không thể lên được. Bởi vậy bên ngoài hào chung quanh đám lang, họ rào bằng cây rừng thật kín để thú không thể tự ý vào. Chỉ có một cửa vào với độ cao vừa phải, thú muốn vào ăn khoai phải nhảy qua mới vào được. Thế nhưng khi nhảy qua, con thú sẽ rơi thẳng xuống hố. Con trước rơi, con sau không hề biết, cứ thế nhảy theo. Nên cuối cùng cả đàn đều sa xuống bẫy!

- Đây rồi!. . .

Cuối đường hào là một con dốc nhỏ và lài để người chủ bẫy đi xuống bắt thú. Phía ấy có một cái cửa bằng cây rừng rất nặng đóng kín. Lão Ngưu mở cái dây mấu cột cửa, rồi hì hục đẩy cánh cửa vẹt sang bên. Xong lão chạy lên đầu trên, xua đàn thú chạy về phía cái cửa đã mở sẵn.

- Hùi!. . hùi!. . .nhanh lên!. . nhanh lên các bạn ơi!. . . .

Lũ heo sọc dưa vừa ọc ọc vừa chạy hết cả rồi, mà con heo mẹ vẫn còn nán lại chưa chịu đi. Nó cuống quít!. . .nó sợ hãi!. . .nó kêu lên mừng rỡ! . . thế nhưng nó dùng dằng chẳng muốn đi!. . .Sao vậy kìa?!. . .

Sợ người chủ bẫy lên bắt gặp sẽ sinh chuyện rầy rà. Lão Ngưu vừa lấy đá ném xuống hào vừa quát tháo xua đuổi. Con heo mẹ ngần ngừ, nó đưa mắt nhìn lão già như cảm ơn rồi chạy vụt về phía khu rừng đại ngàn gió thổi ào ào!

- Đi đi bạn!. . . .Chúc bạn và lũ trẻ luôn bình an!. . . Hềhề!. . .Ta cứu bạn khỏi cái địa ngục này!. . .Còn ai sẽ cứu ta, khỏi cái địa ngục trần gian!. . . .

Sờ vào mấy cái sẹo trên người, lão già mỉm cười chua chát!. . . Hỡi ôi!. . Thời thanh niên bồng bột, mộng tưởng của lão cũng xanh mướt như đám khoai lang!. . . Thế nhưng chỉ có một con đường vào!. . . .Con đường của tranh đấu nhị nguyên!. . .Nó hơi qua sức một chút với một người ít học như lão!. . . Nhưng chẳng hề gì, nhiệt tình tuổi trẻ đã khiến lão vọt lên, bay qua các trở ngại hướng về phía màu xanh mơ ước!. . . Để rồi rơi xuống cái vực thẳm trần gian!. . . Than ôi!. . .Lão đã rơi!. . .Mọi người tranh nhau rơi!. . . Cũng như bao chúng sanh bé nhỏ vô minh khác. Lão đã cuống quít sợ hãi!. . Đã chạy đôn chạy đáo mong thoát khỏi cái vực thẳm trần gian!. . .Nhưng nào có được!. . . Lão biết ở đâu đó, có cái cửa thoát hiểm ở cuối đường hầm!. . .Nhưng lão tìm chưa ra!. . . Tội nhiệp!. . .Sinh linh bé nhỏ kêu la eng éc!. . Sinh linh lớn hơn thì hộc từng tràng dữ tợn!. . .Nhưng con thú già phong trần như lão thì sẽ im lặng đi về phía cánh cửa cuối đường hầm!. . .

Ha ha !. . .Mặt trời mọc rồi lặn. Mây trôi mây cứ trôi!. . .Phải chăng con thú hoang đã thấy cái mà nó vẫn tìm!. . .Nó sẽ húc đổ cánh cửa oan khiên để cùng bạn bè chạy về chốn rừng xanh!. . .Than ôi!. . .Nó đơn độc quá!. . . . Nhưng nó vẫn kiên nhẫn!. . .Bởi nó biết bên ngoài cái cửa này là rừng đại ngàn chứ không phải đám khoai lang!. . .

Xoay lưng định đi về phía đàn trâu đang chờ. Chợt lão già nghe dưới hào có tiếng động. Nhìn xuống lão thấy lẫn trong đám lá rừng có một con heo sọc dưa còn rất nhỏ đang nằm bẹp, run bần bật!. . .Chạy vội xuống, vừa thở hổn hển vừa đưa tay gạt lớp lá khô lão thấy một con heo rừng con, mình còn sọc dưa, hai chân trước gãy lìa.

- Chắc nó bị thương khi rơi xuống hố!. . .Tội nghiệp!. . .Nó còn nhỏ quá mà!. . .Hèn gì khi nãy mẹ nó chẳng chịu bỏ đi!. . .

Lão Ngưu yên lặng cởi chiếc áo đang mặc, đặt xuống đất, bồng con heo con đặt lên, trùm lại. Quàng súng vào vai, lão già bồng con thú bị thương trên hai tay rồi chạy ngược về phía đàn trâu!. . .

Gió núi thổi tạt từng hồi, rừng già đầy hơi nước và ẩm ướt, địa y lép nhép dưới chân, nhưng lão già không thấy lạnh:

- Tội nghiệp!. . . Vết thương sưng tấy và sốt như vậy chắc nó lạnh lắm!
 
GÓP PHẦN LAN TỎA GIÁ TRỊ ĐẠO PHẬT

Ủng hộ Diễn Đàn Phật Pháp không chỉ là đóng góp vào việc duy trì sự tồn tại của Diễn Đàn Phật Pháp Online mà còn giúp cho việc gìn giữ, phát huy, lưu truyền và lan tỏa những giá trị nhân văn, nhân bản cao đẹp của đạo Phật.

Mã QR Diễn Đàn Phật Pháp

Ngân hàng Vietcombank

DUONG THANH THAI

0541 000 1985 52

Nội dung:Tên tài khoản tại diễn đàn - Donate DDPP(Ví dụ: thaidt - Donate DDPP)

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

. . .

Cuối cùng thì đàn trâu cũng đã đến một thung lũng xanh rờn. Phía xa đằng kia, thác Bạc nổi lên như một sợi chỉ trắng trên nên dạ xanh. Dưới chân thác, một hồ nước trong vắt. Đàn trâu thấy nước chạy vội đến sục mõm uống mãi không thôi! . . Một số con, còn lội xuống trầm mình dưới làn nước mát.

Tội nghiệp!. . .Năm nay trời hạn sớm hơn mọi năm và kéo dài. Đồng khô cỏ cháy, gia súc thiếu thức ăn và nước uống chết rất nhiều. Lão Ngưu phải đốt gai xương rồng để lũ trâu ăn cầm hơi. Cuối cùng không thể nằm im chờ chết. Lão đành bậm gan đưa đàn trâu băng rừng đến đây tìm nước. May mà thác Bạc vẫn còn chảy le te, hồ nước vẫn còn dù rất cạn. Mấy hôm trước khu này lại có cơn mưa rào hiếm hoi, khiến rẫy tranh phun mầm xanh mướt!. . .

Bế con thú bị thương trên tay, lão Ngưu đi về phía vách đá cao ngất trời xanh ở cuối thung lũng. Nơi ấy nấp sau cây chò chỉ thẳng tắp như trụ đồng dựng ngược là một cái động đá khá lớn, có thể làm nơi trú ngụ. Hôm đến thực địa lão Ngưu đã phát hiện cái động này:

- Có thế chứ, khỏi phải che lán trại. Chắc còn lâu mình mới đi khỏi chỗ này, vừa có nước vừa có cỏ, lại xa làng. Hềhề!. . .Tìm đâu cho được chỗ thuận lợi như chỗ này.

Đặt con heo rừng bị thương xuống. Lão chặt củi khô chất vào động đá và nhóm lửa. Khi đống củi đã cháy phừng phực, lão chặt một ôm cành tươi còn lá xanh, phủ lên trên. Khói bay mù mịt, luồn vào trong hang, xong trào trở ra. Lão Ngưu chạy vội ra ngoài, đứng nép một bên cửa động quan sát. Qua màn khói, lão già mỉm cười khi thấy trước tiên là lũ dơi bay loạn xạ. Sau đấy là một con rắn lớn, mấy chú kỳ đà núi, một con chồn hương, mấy lão bọ cạp càng to như càng cua có màu xanh đỏ. . .Chúng chen lấn thi nhau chạy ra ngoài tránh khói:

- Xin lỗi các bạn!. . . Già chỉ mượn tạm chỗ này một thời gian rồi sẽ trả lại. Khói làm các bạn khó chịu một chút chứ chẳng hề gì.

Lão già chất thêm lá tươi vào đống củi. Động đá được xông khói thật kỹ. Sau đó lão dời đống củi ra trước cửa động để ngăn thú dữ và muỗi vào hang. Để giữ lữa, lão chất thêm một cây lõi rục cực lớn. Từ nay cho đến ngày về lão sẽ giữ cho đống lửa này không bao giờ tắt.

Xong xuôi, lão già chặt một ôm cành trúc nhỏ rãi trên mặt động để làm chỗ ngũ. Trong góc động lão lót cho con heo rừng con một cái ổ bằng lá khô. Còn con Mực sẽ nằm chỗ này canh cửa động. . . .Con chó nhỏ như biểu đồng tình. Nó kêu lên ăng ẳng chạy lăng quăng sục mũi thám thính khắp mọi ngóc ngách nơi ở mới.

- Thế cũng tươm tất chán phải không các bạn! . .Còn cái áo bông này!. . . Hềhề!. . .Lạnh làm mền, nực làm gối, bốn mùa thay đổi bấy nhiêu!. .

. . .

Lấy trong gùi ra một cái tượng Phật nhỏ xíu bằng đá và một bó hương thơm. Lão Ngưu cẩn trọng đặt tượng Phật lên cái hốc trên vách, đốt một nén hương thơm, cắm vào cái khe nứt bên cạnh. Xong chấp tay thành kính khấn nguyện:

- Nam mô A Di Đà Phật!. . .Đệ tử xin Sơn Thần, Thổ Địa, Thần linh sở tại cùng chư vị thiêng liêng nơi đây cho phép được trú ngụ trong động đá này một thời gian vì kế mưu sinh. Đạo đời song tu. Đệ tử nguyện luôn chánh niệm và tỉnh giác, nghiêm trì giới luật, tôn trọng núi rừng và muông thú. Xin chư Phật chư Bồ Tát chứng minh, hộ trì dạy đạo. . . . .

Trong bóng chiều hiu quạnh, trong niềm cô đơn thần thánh, lão già bồi hồi đảnh lể Như Lai!. . .

Ánh lửa chập chờn, chiếc bóng già nua lặng im trên nền đá lạnh!. . Lão cầu nguyện, cầu nguyện mãi!. . .Cho lão, cho mọi người, cho núi đồi rừng cây, cho con thác con suối, cho muông thú trong rừng, cho đồng cỏ đàn trâu, cho con Mực và cho cả con heo rừng bị thương!. . . Hỡi ôi!. . .Lão tha thiết nguyện cầu!. . .nguyện cầu mãi!. . .Con tim già nua bồi hồi giao cảm!. . Tâm tình lão hướng về muôn nơi!. . .về tình người và về những điều bất hạnh!. . .về thời trai trẻ dọc ngang!. . .về cảnh đời hoang tàn nhân nghĩa!. . . Hỡi ôi!. . .Môi run run mà lão chẳng thể mở miệng ra!. . . Đã lâu rồi lão như quên chẳng nói!. . .Đã lâu rồi lão chỉ có lặng im!. . .Đã lâu rồi lão đã chọn làm bạn với đồng cỏ, rừng cây và muông thú!. . .Hề hề!. . .Chúng chẳng bao giờ phản bội!. . . Chúng trinh nguyên vì chẳng phải là người!. . . .

Hỡi ôi!. . . chẳng có tiếng nói nào!. . chỉ có nỗi buồn thiêng liêng ngân nga trong cõi lặng yên!. . Chẳng có tiếng động nào!. . .chỉ có tâm tình đau nhói vút lên cao trào dâng chất ngất!. . .Chỉ có rung và động!. . Ha ha!. . .Nước mắt khô không chảy, bởi giọt lệ buồn chảy ngược về tim!. . .Còn nụ cười phong trần đắng và chát bởi cái một mình vò nát cuộc nhân gian!. . .

Nam mô A Di Đà Phật!. . .Nam mô A Di Đà. . . Phật!. . .Nam mô A. . . Di Đà. . . P. . .h. . .ậ. . .t!. . .



Nắng như đổ lửa, lão Ngưu huýt gió gọi con Mực. Một già một trẻ đi về phía thảo nguyên bao la. Gió nam thổi ào ào mang hơi nước từ thác Bạc. Cỏ tranh cuộn lên thành từng vồng xanh thẩm như sóng. Lão già tưởng mình như đang đạp trên muôn ngàn con sóng dữ vượt qua đại dương bao la, vượt qua bể trần gian để đến bến bờ của tình thương và lòng nhân hậu.

( Còn tiếp)

MÂY/29/4/2005
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
1121660714Chan%20trau_1.jpg

Lão Ngưu - Phần 2: Siêu thực.


Lão Ngưu đi dọc theo thung lũng để tìm bãi ngủ cho đàn trâu. Thời tiết nầy chúng ngủ ngoài trời cũng tốt chán!. .

Dùng dây rừng, lão cột những róng củi khô lớn vào thân mấy cây lim xẹt để quây chỗ ngủ cho chúng. Ngắt một cọng cỏ khô tung lên trời để định hướng gió. Lão nhóm một đống lửa to, chất thêm vào đó mấy cây gỗ mục. Khói bay mù mịt về phía tó trâu. Xoa tay, lão già cười sảng khoái:

- Hềhề!. . thế là an tâm, vùng này có tiếng nhiều muỗi độc mà!. . .

Lão Ngưu nắm mũi dắt con trâu đầu đàn vào róng, cả đàn thủng thỉnh đi theo. Con Mực sủa ăng ẳng, nó chạy đi chạy lại xua mấy con nghé ngỗ nghịch đi vào hàng.

- Bữa đầu phải vất vả thôi. Hôm sau con đầu đàn khắc tự đưa đàn về đấy mà!. . . .

Rừng chiều bảng lãng. Mấy tia nắng vàng nhạt rớt trên thảo nguyên, dùng dằng trên đầu thác Bạc, rồi lặng lẽ biến mất sau rặng núi mù đen. Côn trùng bắt đầu tấu lên bản nhạc bi ai! . . .

Lão già cùng con chó nhỏ quay về động đá. Trong cái gùi quàng trên vai, mấy lóng lồ ô đựng nước rập rình và bó lá ngũ trảu không ngớt đung đưa. Thấy con Mực sục sạo làm lũ chim rừng hoảng hốt bay loạn xạ. Lão già huýt gió gọi con chó nhỏ:

- Về thôi! Anh bạn

Con chó chồm lên, vẫy đuôi rối rít. Làm như thể nó hiểu được tiếng người, lão trìu mến xoa đầu nó dặn dò:

- Này anh bạn!. . .Vào rừng đừng khua lá!. . . .Từ nay chúng ta có thêm một người bạn mới nữa. Không nên sủa và gây gổ, được không? . . .

Con Mực ngoắc đuôi biểu lộ đồng tình. Nó chạy trước lần theo dấu nước đái để dẫn đường về động. . . .Đêm tối ập xuống thật nhanh.

Lão Ngưu găm trái chà rang, trái này tiếp cái kia, vào một cái que nhọn bằng cật lồ ô. Thế là là đã có một cây đuốc. Lão đốt lên rồi cắm vào chỗ nứt trên vách đá. Lấy trong gùi ra một gói mo cau cơm lứt với muối vừng. Lão bẻ cho con Mực và con heo rừng, mỗi con một miếng rõ to. Lão còn đặt trước mặt con heo rừng bị thương một củ sắn tươi và bó rau lang hái trên đường đi. Dù đang bị thương, con thú rừng đang đói vẫn táp thật mạnh và liên tục.

- Thế thì an tâm rồi!. . .Chắc thế nào mình cũng chữa khỏi cho nó!. . .

Ánh lửa bập bùng in những bóng hình kỳ dị lên vách đá. Bên ngoài trời tối đen như mực. Gió hú trên thảo nguyên bao la, vặn mình răng rắc trong rừng già, rồi mang tiếng vọng huyền bí của đại ngàn vào nơi xa lắc. Lão Ngưu lấy con dao đi rừng xén một ít cơm, rồi mang ra trước cửa động làm pháp thí thực:

- Nam mô A Di Đà Phật!. . .Của ít lòng nhiều. Già thành tâm mời chư vị hương linh vất vưởng quanh đây về thọ nhận lương thực thực phẩm.

Nâng bát cơm thí thực lên ngang trước mặt. Tay kia lão kiết ấn phổ cúng dường, miệng lâm râm trì chú. Lão thành tâm xin Như Lai và chư Bồ Tát hoá hiện ra vô lượng vô biên lương thực, thực phẩm để cho các linh hồn đều no đủ. Làm như các linh hồn với thành tâm của lão và pháp lực của Như Lai đều sẽ nhận được. Lão già vốc từng nắm cơm vung ra bốn phía. Bóng tối nuốt chửng những hạt cơm nhỏ bé, đâu đấy vang lên tiếng đập cánh bộp bộp và tiếng sột soạt trên lá khô. Quay vào động, dưới ánh sáng lúc mờ lúc tỏ của ngọn nến chà rang, lão già kiết ấn vẽ phù vào miệng rồi chậm rãi ngồi ăn trong tỉnh giác!. . .

Ăn xong, lão già lấy trong gùi ra một cái ấm đất nhỏ xíu và một khúc thân cây chè dài độ một gang tay. Cái ấm có lẽ dùng đã lâu nên bị sức vòi, cáu chè bám vàng cháy. Còn khúc chè lão này là gốc một nhánh chè mới chết khô còn dôn dốt, da láng bóng có màu nâu sẫm. Đổ nước trong ống lồ ô vào ấm và đặt trên bếp lửa. Với tay lấy con dao đi rừng, lão gọt khúc gỗ được một nhúm dăm. Chờ nước sôi, lão bỏ nhúm dăm vào ấm và tiếp tục đun. Khi nước sôi trở lại, đổ một ít nước lạnh trong ống lồ ô vào ấm để hãm.

Những năm sống trên rừng, lão Ngưu đã học được cách pha trà này của người rẻo cao. Từ đấy lão đâm ra nghiện thứ trà gỗ này. Tuy hương thơm giảm hơn trà lá, nhưng nước lại đặc quánh, vị đậm, đắng, chát và ngọt hậu rất lâu. Nhất là mang theo đi rừng thuận lợi không sợ ướt sợ mốc, để bao lâu dùng cũng được.

Hềhề!. . . Lão nghiệm ra, thứ nước trà đặc này phải đi liền với thuốc lá dện ống tre mới hợp gu rừng núi!. . . .Với tay lấy trong gùi, một cái ống tre đã ngả màu vàng ệch. Lão rút cái nút đậy bằng lá chuối khô. Trút ra một bánh thuốc lá dện chặc, tròn vành vạnh, dày độ 2 lóng ngón tay. Lấy con dao đi rừng, lão khứa những nhát điệu nghệ để được một nhúm thuốc rê dẻo quẹo thơm phưng phức. Thứ này trên vùng cao, khi mới hái lão Ngưu xỏ lạt tre phơi khô. Sau đó tước gân cuộn lại thành từng bánh và dện chặt vào ống tre tươi. Thứ tre bánh tẻ không non không già. Nước trong ống tre sẽ thấm vào bánh thuốc, Một chất nhựa vàng ệch dẻo nhẹo sẽ chảy ra thấm đẫm vào từng lá thuốc.

Gỡ trong bánh một lá thuốc còn nguyên, lão trải trên nền đá, nhón nhúm thuốc rê đặt lên trên. Lẫn vào giữa nhóm thuốc rê trải dài lão đặt một cái chân hương. Mấy ngón tay cứng như que củi của lão già chậm rãi quấn một cách một cách thành thạo. Lấy một chút nhựa thuốc trong bánh, lão dán mép điếu thuốc rê. Trông nó hao hao như điếu xì gà.

Rút cái chân hương trong ruột điếu thuốc ra. Lão nhắc cái ấm trà vừa sôi trên bếp xuống. . . .Hềhề!. . .Thế là có buổi trà đạo!. . .

Dĩ nhiên con Mực và con heo rừng không uống trà được. Nhưng lão nghĩ, chư thiên và thần linh thì chắc được!. . . Mô Phật!. . .trần sao âm vậy mà!. . . Không có người thì làm bạn với quỉ thần vậy!. . .Hềhề!. . .

Trên nền đá, phía bên kia lão rót cho người bạn vô hình một ly trà nóng đậm đặc. Cắt điếu thuốc rê làm hai. Đốt lên một nửa và đặt bên cạnh ly trà. Phía bên này lão cũng rót trà đốt thuốc cho mình. Làm như đang đối diện thật sự với người bạn tri kỷ tri âm, lão già lẩm bẩm một mình trong niềm xúc cảm mênh mang giữa núi rừng cô quạnh:

- Già không có gì. Chỉ có nước trà và thuốc rê!. . . Hềhề!. . .Mời Sơn Thần Thổ Địa, chư Thiên và Thánh chúng!. . .Vị nào có thích!. . .Vị nào không câu nệ!. . . Xin hiển linh về cùng uống trà hút thuốc cho vui!. Hềhề!. . .

Trong niềm giao cảm mênh mang. Tay lão tự kiết ấn và vẽ linh phù vào phía đối diện. Trên bàn tay gân guốc cháy nắng, đóm lửa trên đầu điếu thuốc rê vạch thành những đường ngoằn ngoèo trong không trung rồi cắm ngập vào ly nước trà đang bốc khói.

Như có một sức mạnh vô hình điều khiển, lão già bưng ly nước đi về phía con thú bị thương. Lão đổ nước trà âm ấm vào hai bàn tay và vào chổ bị thương của con thú rừng bé nhỏ. Xong vận khí ra hai tay lão bắt đầu sờ nắn xoa bóp. Con vật bé nhỏ rên khe khẽ. Đôi mắt trẻ thơ nhìn lão già như cảm ơn rồi đi dần vào giấc ngủ!. . . Đập nát lá ngũ trảu với muối, xé vạt áo bó thuốc vào hai chân con vật!. . .Xong lão già quay về chỗ, đảnh lễ bái tạ và bắt đầu uống trà với những người bạn tri âm vô hình vô tướng!. . . .

- Lão cũng định chữa cho nó, nhưng chưa kịp thì các vị đã giúp cho rồi. Thay mặt người bạn mới bé nhỏ, già xin chân thành cảm ơn !. . .Thôi!. . .Uống trà đi!. . . .hềhề!. . .

Ly nước trà và điếu thuốc rê chuyển động nhẹ nhàng, múa lượn trong không trung. Thỉnh thoảng ly nước lại tiếp cận vào miệng như có người dâng, lão già lại nương theo chiêu một ngụm khoan khoái!. . .Kìa!. . Ly nước lại chạy trở ra!. . .Như có thần lực!. . .Chẳng phải lão già làm, cái năng lượng kỳ bí đang làm!. . . Đầu lửa điếu thuốc rê vạch những đường chỉ đỏ ngoắn ngoèo trong không trung.. . . .Lão già cười khoan khoái!. . . Chắc đám bạn vô hình cũng đang cười khoan khoái! . . .Lão nghĩ như vậy!. . .Mà nếu không phải vậy thì cũng có sao đâu!. . . Đều là tìm vui thôi mà!. . .Hềhề!. . .Lão không hút thuốc!. . .Nhưng đầu lửa đỏ rực thỉnh thoảng lại tiếp cận một huyệt đạo trên người!. . .Mỗi lần như vậy lão già lại cảm nhận như có một luồng điện mạnh xuyên qua huyệt đạo chạy rần rần vào cơ thể!. . .Tỉnh giác đầy nhận biết, không mê muội, nhưng đê mê, ngây ngất, lâng lâng như say!. . .Hềhề!. . . Không hút thuốc bằng miệng bằng mũi mà lại hút bằng huyệt đạo!. . . Thế mới kỳ, thế mới đã!. . .Lão nghiệm ra hút như vậy, uống như vậy, thì cái ngon lớn hơn cách bình thường gấp nghìn lần không thể nói hết được!. . . Đúng là trà đạo theo kiểu lão Ngưu!. . . .Hềhề!. . .Không biết trà đạo của người Nhật thế nào? Chứ theo lão Ngưu, trà đạo nhất thiết phải là linh hồn uống với linh hồn!. . . .Con tim giao cảm với con tim!. . . .Năng lượng hợp nhất trên đỉnh cô đơn!. . .Lạ thay!. . .Trà đạo của lão Ngưu, chẳng có người uống!. . .Chỉ có âm nhạc cõi lặng yên ngân nga và vũ điệu thần linh với tá vật là trà!. . . Hềhề!. . .Phải chăng linh hồn của trà đã về đây hát ca với người bạn già cô đơn trong động đá!. . . .Thực tại là đây!. . .Siêu thực cũng là đây!. . .Ôi!. . .Con tim già nua sao mà mãnh liệt!. . .nó đã dũng cảm bay qua khung trời thực dụng, hội nhập với biển siêu thực mênh mang tràn đầy hạnh phúc!. . .

Mô Phật!. . .Đúng hay sai, có hay không, mê tín hay chánh tín?!. . Quẳng mẹ nó đi!. . .Đối với lão già phong trần này, nếu còn dùng cái miệng máu thịt, cái thân phàm phu, cái đầu tâm trí để xét nét, chẳng qua là ngã kiến, chẳng khác gì kẻ mù sờ voi, đều là hí sự như gió thổi nhà trống, như lửa cháy khoảng không!. .

Hềhề!. . .Lão chỉ biết rằng điều ấy là cần thiết . . .rất cần thiết!. . .vì đối với hạng phó thường dân như lão, đó là cách tốt nhất để tạm quên đi nỗi nhọc nhằn của kiếp nhân sinh!. . . .

Đêm đã về khuya. Buổi trà đạo của lão Ngưu cũng đã ngừng từ lâu! Bốn bề yên tĩnh đến lạnh lùng. Con heo rừng và con chó nhỏ đều đã ngủ. Chỉ có bếp lửa vẫn thức cùng lão Ngưu. Lão đang ngồi thiền quay mặt vào vách đá. Trên vách, cái tượng Phật bằng đá nhỏ xíu như đang yên lặng mỉm cười. Phía dưới, cái tượng đá lão Ngưu cũng đang hội nhập vào niềm vui không nguyên nhân của cõi lặng yên. Bên ngoài gió vẫn hú trên thảo nguyên, có tiếng trườn nhè nhẹ trên lá khô, tiếng chân rụt rè lạo xạo trên sỏi, tiếng vỗ cánh uể oải của con chim ăn đêm, tiếng ào ào của thác Bạc lúc có lúc không lúc xa lúc gần, tiếng con vượn lẻ mẹ hú lên buồn bã xa dần. . .xa dần rồi chìm trong bản giao hưởng thì thầm hoang dại của rừng thiêng. Lão Ngưu nghe hết, biết hết, cảm nhận hết, nhưng chẳng bị lôi. Lão luôn chánh niệm và tỉnh giác để không rời đề mục hành công.

Bỗng lão nghe tiếng nhiều bước chân mạnh bạo, loạn xạ ngoài cửa động. Con Mực sủa dữ dội. Rồi một tiếng hộc lớn. Con heo rừng con đang ngủ mở mắt nhìn ra cửa động kêu eng éc. Nó chồm lên định chạy ra nhưng không được. Lão Ngưu xả thiền, đứng dậy đến bên con thú nhỏ:

- Này cô bé!. . .Chắc mẹ cô đã đến thăm cô đấy!. . .Thôi để già giúp cho!. . . .

Lão bế con thú nhỏ trên tay, ra ngoài cửa động tìm một chổ khuất gió và bằng phẳng đặt nó nằm xuống. Mắt nó láo liêng, miệng kêu eng éc. Đâu đấy trong bóng đêm có tiếng hộc thành từng tràng dữ tợn.

Bước về phía động đá, lão già giấu mình lặng yên quan sát. Trước tiên một cái bóng xám lướt qua. Con heo rừng mẹ chạy vội đến bên con. Nó liếm khắp người con thú nhỏ. Mồm không ngớt phát ra tiếng ụt ịt trầm trầm. Lát sau cả bầy heo sọc dưa đều chạy đến. Chúng kêu eng éc nô đùa chung quanh, lấy mõm húc nhẹ vào con thú bị thương. Lão già cảm động, lão thấy ngèn ngẹn ở ngực:

- Yên trí đi các bạn!. . .Chỉ ít hôm nữa là cô bé sẽ theo đàn được thôi!. .

Gió hú trên cao, bóng đêm như đang âm thầm chuyển động. Trong cái mênh mông huyền bí của rừng thiêng, con heo rừng con đang hạnh phúc trong tình thương của mẹ nó và của bầy đàn.

Ha ha!. . .Trong đỉnh cao của niềm cô đơn chất ngất, con tim già nua của Lão Ngưu cũng đang âm thầm chuyển động về hướng vô biên. Trong cái mênh mông huyền bí của sự buông xuôi, người con của núi rừng cũng đang thật sự hạnh phúc trong tình thương của mẹ vũ trụ và chư thiên!. . .

. . .

Đêm ấy lão Ngưu mơ thấy mình ngồi thiền trên một phiến đá lớn trong rừng. Có con chó nhỏ, con heo rừng con, mẹ nó cùng cả bầy múa hát chung quanh.
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
Lão Ngưu - Phần 3: Niềm tin


Lão Ngưu - Phần 3: Niềm tin


11216049753_1.jpg

Từ hôm ấy đêm nào con heo rừng mẹ cũng đến thăm con. Nó cùng cả đàn đã định cư dưới tán lùm dây gắm rậm rì kế bên động đá.

Lão già thỉnh thoảng bồi dưỡng cho cả đàn, bát cơm nguội, bó rau rừng hay vài cái củ mài lão đào được trong rừng.. . . Đã quen với lão già tốt bụng nên chúng rất dạn. Khi lão ngồi yên mắt mở hé thì cả đàn rụt rè tiến lại rất gần. Nhưng khi thấy lão cử động hay mở mắt chúng liền bỏ chạy ra xa, rồi đứng nhìn lại thăm dò. Bao giờ chúng cũng giữ một khoảng cách an toàn. Lão Ngưu thở dài:

- Chẳng lẽ núi rừng, muông thú và trời đất này đã đánh mất niềm tin vào con người sao? Phải chăng con người độc ác và gian trá đang trở thành kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình!. . Nó chẳng có một người bạn thật sự nào!. . .Cái Tôi cao ngạo đang hoàn toàn cô độc!. . . Hềhề!. . Thật nực cười, nó cô độc vì nó đang cố mang cả xã hội bên trong!. . Nó chưa bao giờ hoà hợp với tự nhiên vì nó đã đánh mất chính mình!.

Ném cho bầy thú hoang bó rau rừng, lão già mỉm cười:

- Rồi chúng ta sẽ thân và tin nhau phải không các bạn!. . .Bởi vì ban đầu vốn là vậy mà!. . .Chúng ta vốn là anh em, cùng ở trong bào thai của mẹ vũ trụ!. . .Cùng bú chung một bầu pháp nhũ của Như Lai!. . . Hềhề!. . Lão tin nhất định cõi lặng yên là nơi tình thương và niềm tin sống dậy! . .

. . .

Con heo rừng con đã lành bệnh. Suốt ngày nó và con Mực chạy lăng quăng theo chân lão Ngưu. Lão Già đặt tên nó là Lượm.

- Chẳng phải vậy sao?. . .Chẳng phải lão đã cứu nó thoát chết, mà chỉ là cái cớ cái duyên để lão già cô đơn nhặt được một chút ấm áp của núi rừng!. . .Để lão và con Mực có thêm một người bạn mới!.

Mô Phật!. . .Chưa bao giờ lão xem chúng như là con thú!. . .Bởi trong dòng chảy bất tận vô thuỷ vô chung của pháp giới, lão và chúng đều đang bị cuốn trôi và như vậy trước hay sau nào có nghĩa lý gì?!. .

Hằng đêm khi con heo rừng mẹ cùng cả đàn về ngủ trong lùm dây gắm. Con Lượm lại liếm vào chân lão già rồi chạy ra để mẹ nó âu yếm và nô đùa cùng lũ heo sọc dưa. Khi mẹ nó và đàn bỏ đi ăn, nó lại chạy vào động đá với lão Ngưu mà không theo đàn.

Lão già gãi nhẹ vào bụng nó rồi vuốt vào cái sọc dưa:

- Cũng tốt thôi cô bé!. . .Nhưng ta nghĩ cô nên về với mẹ cô và núi rừng thì hơn. Bởi đó mới là nơi cô học hỏi và phát triển một cuộc đời độc lập!. . . Hềhề!. . . Đừng làm gia súc mà hãy làm con thú hoang tự do giữa rừng xanh!.

Động đá hoang sơ, nhưng ấm áp tình người. Có lẽ nhờ thế mà con Luợm và con Mực đã trở nên đôi bạn thân tình. Lão Ngưu ăn gì chúng ăn nấy. Chúng nhường nhịn mà không tranh giành nhau!. . . Lão ngồi thiền, chúng nằm ngủ dưới chân. Khi lão xuống thung chăn trâu hay vào rừng hái nấm hái rau, chúng đều chạy theo chân. Con Mực chạy trước đánh hơi sục mõm vào từng bụi rậm thổi phì phì, khiến lũ cút núi, lũ chim đa đa, mấy con nhen, con sóc chạy loạn xạ. Khi ấy con chó săn ngửa mặt lên trời sủa ăng ẳng thị uy. Con Lượm chạy phía sau, thỉnh thoảng đứng lại ngậm một cái nấm hay gặm một cái rễ cây rồi lại chạy vội theo. Bông cỏ dính đầy người, hoa nắng lốm đốm trên thân, chúng như hai thiên thần nhỏ của núi rừng theo hầu người con của trần thế.

Nhìn chúng nô đùa quanh bếp lửa hồng hay rượt đuổi nhau trên thảo nguyên bao la đầy nắng gió. Lão Ngưu mới thấy hết cái sức mạnh của từ bi. . . . Chẳng phải thế sao? Còn gì huyền diệu hơn thế?. . . Người với người chưa bao giờ hết tranh đấu, hận thù, chiến tranh và chết chóc!. . . Nhưng ở nơi hoang dại này, chó săn và con mồi của nó lại trở nên đôi bạn thân tình!. . .

Như lũ thú hoang đánh hơi và cảm nhận giữa rừng sâu. Lão Ngưu cũng đánh hơi và cảm nhận rằng chỉ trong cõi lặng yên mới tái lập được niềm tin với tự nhiên. Đã mấy ngày rồi lão có chế độ ngồi thiền đặc biệt. Thay vì vào giữa khuya hay gà gáy, lão chuyển sang hành công ban ngày. Thay vì ngồi trong động đá, lão ngồi dưới bóng mát của một cây ké cổ thụ đối diện với lùm dây gắm nơi bầy heo rừng đang ở. Thay vì chỉ hành công, lão còn có pháp phương tiện để gây lòng tin nơi bầy thú hoang.

Hàng ngày lão dậy sớm hơn, ăn sáng, uống trà gỗ. Xong cùng con Lượm và con Mực xuống tó để thả trâu ra thảo nguyên. Khi bầy trâu đã ổn định, tiếng mõ lốc cốc đã vang đều khắp thung, lão vội vã trở về. Cột con Mực trước cửa động không cho đi theo để khỏi làm rộn. Mang một ít thức ăn và tấm bồ đoàn. Lão phải đến ngồi thiền dưới gốc cây ké trước khi bầy heo bỏ đi.

Vị trí lão ngồi đủ độ xa an toàn, nên bầy heo rừng vẫn sinh hoạt bình thường. Lũ heo con nô đùa nghịch ngợm chán lại lấy mõm dũi đất ẩm để tìm côn trùng hay rễ cây. Riêng con heo mẹ vẫn nằm yên, đưa mắt canh chừng động tĩnh cho đàn con. Nó nhìn Lão Ngưu không chớp mắt. Lão già tay cầm gói thức ăn bước về phía bầy thú. Khi thấy con heo mẹ đứng dậy hộc lên những tiếng dữ tợn, lũ heo con chạy về đằng sau mẹ nó. Cả đàn có dấu hiệu muốn bỏ chạy, lão Ngưu liền đặt gói thức ăn xuống, rồi chậm rãi về chỗ ngồi dưới gốc cây.

Thác Bạc vẫn chảy!. . .chim chóc vẫn đang hát ca!. . .Rừng đại ngàn vẫn đang sống và động !. . .Mây vẫn bay và ánh mặt trời vẫn đang chiếu rọi!. . ..Âm u và huyền bí!. . .Mênh mông và bao la!. . .Ánh sáng và bóng tối!. . .Mọi sự vẫn đang là!. . .Thế nhưng đối với lão già đang toạ thiền, mọi sự như ngưng lại, đông đặc rồi tan ra, rỗng không, chẳng còn chi!. . . .

Haha!. . .Ta và người!. . .Biết và không biết!. . .Thời gian và không gian đều đang dãy chết!. . Rồi chúng sẽ chết, cũng huyễn ảo như khi chúng phát sinh!. . .Than ôi!. . Chỉ còn cái biển quang minh rỗng không nhạy cảm!. . .Chỉ duy nhất cái thể đồng trinh hằng hữu như thượng đế linh thiêng!. . .

Như cuộc thi gan thầm lặng, con heo rừng mẹ vẫn đang chú ý nhìn lão Ngưu. Còn lão thì lại đang chú ý vào đề mục hành công, nhưng lão biết!. . . .

. . .

Rừng lồ ô có nhiều hòn đá già màu nâu sẩm. Gió sớm thổi nhẹ, cả khu rừng như xào xạt hát ca. Đá già vẫn lặng yên hoang vắng!. . .Mấy hôm nay rừng lô ô lại có thêm một hòn đá già nữa. Cũng màu nâu sẩm, màu của nắng gió!. . . .Cũng có nhiều vết tích thời gian, vết của mưa gió trần gian lăn lóc!. . .Hòn đá Lão Ngưu!. . .Hòn đá già nhưng nhịp con tim vẫn còn rất trẻ!. . . Lão ngồi lặng yên!. . .lặng yên mãi!. . . Chim ca gió thổi, nắng loang lổ như dệt hoa trước mặt và chung quanh.

Con heo mẹ vẫn nhìn lão Ngưu không chớp mắt. Thấy không động tĩnh gì, nó nhìn gói thức ăn. Nó muốn, nhưng ngần ngại!. . .Phải tiến về phía lão già mới đến được chỗ thức ăn.. . Nó do dự!. . .Nhưng lão ta thì đã quen và chẳng có dấu hiệu gì nguy hiểm. . . .Chỗ thức ăn rất an toàn, nó có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.. . .Và kìa con Lượm, con của nó đang nằm ngủ dưới chân ông ta. . . Thế là nó quyết định!. . . Nó tiến lên mấy bước, mắt vẫn nhìn về phía lão già không chớp!. . .Mọi sự vẫn lặng yên!. . .Con heo mẹ từ từ cẩn trọng nhích từng chút về phía gói thức ăn. Chợt nó vươn người chồm tới táp vội cái gói thức ăn rồi chạy về phía đàn con đang đứng trong rừng lồ ô. . . .Nó thấy lão già vẫn nhắm mắt ngồi im như tượng đá. . . . An tâm nó và đàn con cùng nhau ăn!. . .Tiếng ụt ịt trầm trầm chen lẩn tiếng kêu eng éc!. . . .

Lão Ngưu xả thiền mở mắt, thấy đàn heo rừng vẫn đang ăn chẳng có dấu hiệu gì sợ hãi. Đưa tay chào những người bạn hoang dã, lão già mỉm cười đi xuyên qua đám bướm cải trắng toát đang đậu trên nền đất ẩm của rừng lồ ô để về động đá. Lũ bướm vụt bay lên rập rờn chung quanh và theo lão già về tận chỗ ngủ. Con Mực sủa ăng ẳng, đàn bướm đậu kín cả hai bên vách đá. Lão Ngưu lấy ống lồ ô đựng nước đổ xuống nền động. Đàn bướm trắng chen nhau đậu kín cả vũng nước ẩm ướt trên nền đá xanh đen.

. . .

Ngày qua ngày lão Ngưu tiếp tục ngồi thiền dưới gốc cây ké. Thức ăn lão đặt ngày một gần hơn. Đàn heo cũng dần trở nên dạn hơn. Vượt qua ranh giới an toàn, chúng đã tiến rất gần. . . .Thế rồi lão bắt đầu mở mắt. Ban đầu là mở hé, dần dần mở hết nhưng không liếc mắt một thời gian khá lâu!. . .Dần dần lão liếc mắt qua lại mà con heo mẹ vẫn không sợ!. . .Hềhề! . . Lão nghiệm ra chúng rất sợ con mắt của lão! . . . Con mắt là cửa ngõ tâm hồn, vậy hoá ra năng lực tù bi của lão còn chưa đủ để có cái nhìn từ thị!. . . .Cuối cùng lão chuyển động thật chậm rãi, từng tí một, từng tay, rồi sau đó cả hai tay, từng chân rồi sau đó cả hai chân!. . . .Thức ăn ngày càng để gần hơn!. . .Hôm nay lão đã mở mắt chuyển động toàn thân mà con heo mẹ vần tin tưởng không sợ. Nó ụt con vào ăn ngay sát chân của lão.

Hềhề!. . .Cứ như vậy, phải mất một thời gian khá lâu lão mới có thể tập dịch cân kinh mà bầy heo vẫn nô đùa chung quanh. Và phải mất một thời gian cũng khá lâu như vậy để lão có thể sờ vào người và vuốt ve mà chúng không phản đối!. . . .

Rồi cái giấc mơ ngày nào đã thành hiện thực. Lão Ngưu ngồi thiền trên một phiến đá lớn trong rừng. Con heo rừng mẹ nằm ngủ dưới chân. Con Lượm, con Mực và cả bầy heo rừng con cùng nô đùa rượt đuổi nhau chung quanh.

- Hềhề!. . .Trật tự!. . .trật tự nào!. . .Xin các cháu giữ im lặng cho, để người lớn ngồi thiền.! . . .Nào ra đây nhận quà!. . . .

Lão Ngưu bưng bát cơm nguội đi về phía thảo nguyên. Lão đổ bát cơm xuống bải cỏ. Bầy heo rừng và con chó nhỏ chạy theo. Chúng vừa ăn vừa rượt đuổi nhau trên thảo nguyên bao la đầy nắng gió. Nơi ấy đàn trâu đang bình yên gặm cỏ. Trông xa, chúng như những hòn đá đen thui nhấp nhô trên muôn ngàn con sóng xanh.

Như gió ngàn lồng lộng, lão Ngưu thấy thật tự do, chẳng vướng bận gì trong ngôi nhà thiên nhiên của mình!. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
Lão Ngưu - Phần 4 : Khu rừng trần thế.


Lão Ngưu - Phần 4 : Khu rừng trần thế.


1121402028Khu%20rung%20tran%20the2_1.jpg

Cả tháng rồi chẳng có giọt mưa nào !. . .

Trời oi bức kỳ lạ, gió lào thổi rát mặt. Rẫy tranh đã lốm đốm vàng từng mảng. Hồ nước hình như sắp cạn khô. Giữa hồ trơ một doi đất, lác đác cỏ gừng mọc le te. . .

Đột nhiên mấy hôm nay trời trở nên dịu mát. Gió đã đổi chiều! . . Ở tít mù xa mây đen kéo về che kín cả Trường Sơn!. . .Trên cái nền xanh đen, nổi bật mấy quầng lửa như cái hoa đang nở to dần. . . to dần . . .

Lão Ngưu thở dài:

- Lại đốt nương làm rẫy. . . .kiểu này thì sang năm chưa chắc thác Bạc còn nước. . . .

Gió rừng thổi tạt, đôi mắt già đăm chiêu nhìn về phía đỉnh núi mù xa, lão như thấy lửa đang cháy trên chính cơ thể mình:

- Kể cũng tội nghiệp!. . .Không làm vậy thì đám phó thường dân này biết lấy gì mà ăn! . . .

. . .

Một con trâu cái già vừa sinh được một con nghé đực rất dễ thương!. . . Nó còn yếu đi theo đàn chưa kịp, nên lão Ngưu phải bồng nó đi theo, đến chỗ nào mẹ nó dừng lại ăn, lão lại thả nó ra. Mới có mấy hôm mà nó đã chập chững bước đi, thỉnh thoảng lại húc đầu vào vú mẹ bem bép. . .

Mực và Lượm chạy loang quăng theo lão già. Con chó nhỏ thỉnh thoảng chạy đến bên con nghé con sủa mấy tiếng thị uy cho đến khi con trâu mẹ khịt mũi quay sừng rượt, nó mới chịu bỏ chạy. Lão già cười hề hề!. . .gió mát thổi tung râu và tóc. . .Trên thảo nguyên bao la đàn trâu đang yên bình gặm cỏ, con chó nhỏ và con heo rừng lại nô đùa rượt đuổi nhau. Có khi chúng rượt một con thỏ xám hoặc một con đa đa rồi biến mất trong màu xanh ngút ngàn của núi rừng hoang dại.

Đàn trâu đang di chuyển dần xuống lũng hẹp và các chỗ thấp. Chỉ những nơi ấy mới còn cỏ non. Trên sườn đồi và các nổng cao, cỏ đã bị gió lào nung vàng ệch!. . .

Nhìn bụi cỏ gà mọc ở khe đá lún phún rễ non, nhìn mây đen và gió đổi chiều, lão Ngưu mỉm cười:

- Ngữ này chẳng mấy chốc thì mưa, mà mưa to nữa là đằng khác!. . .Thế là sắp chấm dứt cơn khát!. . .Dân làng lại làm mùa được rồi!. . .Hềhề!. . .Có thế chứ!. . .

Nhìn thác Bạc, nhìn địa hình chỗ đàn trâu đang ăn, lão Ngưu đăm chiêu rồi đứng dậy đi quanh quan sát địa hình. Lũ kiến hôi trốn nắng dưới gốc tranh đang bế trứng leo lên các ngọn mua già. Gió thổi đung đưa mấy vệt cỏ khô còn vắt trên lưng chừng vách đá tai mèo quanh thung lũng. Lão già lẩm bẩm:

- Đây là mức nước lũ của thác Bạc năm ngoái. Thế này thì đàn trâu nguy mất!. . .

Lão già chạy vội xuống lũng để đuổi đàn trâu lên gò. Linh tính như mách bảo điều chẳng lành!. . . Tiếng mõ trâu lốc cốc trên một vùng khá rộng. Trong thời gian ngắn không có cách nào để gom đàn trâu ngay!. . .

Vừa định huýt gió gọi con Mực giúp sức, chợt lão nghe có tiếng ì ầm văng vẳng như thiên binh vạn mã đang từ xa tiến lại. Phía trên cao thác Bạc không còn như sợi chỉ nhỏ mà đột ngột phình lớn và có nhiều nhánh phụ.

- Chết mẹ, lũ!. . .lũ về!. . .

Lão già quát lên một tiếng lớn, đập mạnh vào mông con Cộ, con trâu đầu đàn như đánh hơi thấy điều nguy hiểm. Nó rống lên, băng qua lũng hẹp để chạy lên gò cao. Đàn trâu ầm ầm chạy theo. . . .

Phút chốc nước hồ dâng lên lai láng. . . Nước ngập lũng hẹp và các chỗ trũng trong nháy mắt. . . .Nước đã lên khá cao và chảy ầm ầm qua mọi ngóc ngách. . . . .Một số trâu đã qua được bên kia và chạy lên đồi. Số còn lại chưa qua được chúng kè nhau thành một mảng lớn để chống lại sức nước vừa cố bơi sang phía bên kia. Trâu đực, trâu mẹ bơi ở phía trên để cản bớt sức nước. Trâu con và nghé bơi phía dưới núp theo lườn của cha mẹ chúng.

- Con nghé! . . .Con nghé đâu rồi!. . .

Nó đang được cả bầy trâu kè vai kèm ở giữa nhưng đã đuối lắm rồi. Sẽ quá nặng để lão già có thể mang nó chống chọi với nước lũ mà bơi vào bờ!. . Lão hét lên một tiếng lớn vận công vọt lên lưng một con trâu đực, xong xoay người đề khí đạp lên đầu các con trâu khác, nhảy những bước thật dài chạy vào bờ. Lấy một cái thừng dài lão lại chạy trên đầu trâu ra giữa dòng chảy chỗ có con nghé non. Vừa vật lộn với giòng nước chảy xiết lão vừa nhanh chóng cột quanh người con bê con, rồi cầm đầu dây kia lão lại đề khí nhảy những bước dài để vào bờ. . .

Bầy trâu đã qua bờ gần hết chỉ còn một số con già, yếu sức chưa qua kịp. Khoảng cách cuối cùng quá xa!. . .Lão già hét lên một tiếng lớn, đạp nhẹ vào đầu con trâu rồi vọt vào bờ. . . .Nhưng lão đã rơi thẳng xuống nước!. . .

Bầy trâu đã vào bờ bùn đất bắn tung toé. Đá lở ầm ầm, nước réo sùng sục lôi theo cành khô củi mục!. . . Đá và cây lao vào người!. . .Mặc, lão Ngưu vận kình lội ào ào vào bờ, nhanh nhẹn quàng dây qua gốc cây lim xẹt. Hai tay nắm chắc đầu dây, xuống tấn lão hét lên một tiếng lớn vận kình kéo con bê non vào bờ. .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Trên cao mặt trời vẫn đang rọi những tia nắng yếu ớt!. . .Phía dưới đồng cỏ biến thành hồ nước rộng mênh mông!. . .Dưới tán cây bạc lá râm mát, lão Ngưu đang vận công chữa thương cho con bê con. . . .Nó đã mở mắt và ngọ nguậy bốn chân nhưng không đứng lên được. May quá!. . .Nó chẳng bị thương ở đâu hết, chỉ bị sặc nước và đuối sức!. . .

Lão già bế con bê dúi đầu vào bụng mẹ nó. Con vật bé nhỏ tội nghiệp lấy đầu dụi vào vú mẹ một chặp rồi bú chùn chụt!. . .Một dòng sữa trắng đục chảy ở khoé miệng nó.

Mặc cho người có nhiều vết bầm và trầy xướt, lão già vừa gãi nhẹ vào đầu con bê vừa cười rung cả râu tóc:

- Hềhề!. . .Chậm thôi!. . .Chậm thôi!. . .Cu cậu háu ăn quá đi mất!. . .

Chỉ mấy tiếng sau, nước lại đi đâu mất sạch. Nhưng hồ thì dềnh lên đầy rêu rác và củi mục. Cỏ trên thảo nguyên bẹp xuống xuôi chiều, trông như một cái thảm xanh đang khô cong dưới nắng hè. . . .

. . .

Sau khi quây đàn trâu ở bóng râm của một cây đa bóp cổ trên đỉnh đồi. Lão Ngưu thấm mệt nên xuống hồ rửa mặt mũi chân tay, cởi áo vắt vai, huýt gió gọi con Mực và con Lượm. Cả ba yên lặng đi về động đá.

Bóng chiều lảng vảng đâu đây. Một đàn cò trắng bay về phía Trường Sơn.

Núi rừng thì thầm xào xạc. Có tiếng con chim gì rất lạ kêu buồn bã trong khu rừng lồ ô tối đen. Ba cái bóng nhoè dần . . .nhoè dần. . . rồi mất hút. Rừng thiêng huyền bí như con quái vật khổng lồ, há mồm nuốt chửng họ!. . .

. . .

Sau khi ăn tối xong. Hai con thú nhỏ đã ngủ yên. Lão Ngưu định luyện công chữa thương và hồi phục sức. Nhưng cái mệt đã thấm toàn thân khiến mắt lão già ríu lại. Khi tình huống xảy ra, bản năng sinh tồn đã làm lão hưng phấn không thấy mệt. Thế nhưng giờ đây cái ác liệt đã qua!. Lão già như buông xuôi chiều lòng cơ thể!. . .Phải đi ngủ thôi!. . .

- Hềhề!. . .Bây giờ mà ngồi luyện công khi thể lực không đủ sẽ ngủ gật là cái chắc!. . .

Thế là lão quyết định ngủ khí công, để cơ thể có thể nghỉ ngơi tối đa mà vẫn có thể trị bệnh chữa thương trong vô thức. . . .

Trong ánh lửa chập chờn, lão thay bộ quần áo sạch, đốt một nén hương cắm vào cái khe nứt trên vách đá. Như đối diện với cái tâm tình sâu kín nhất của đời mình, lão già chấp tay hướng vào cái tượng Phật nhỏ xíu trên vách đá bồi hồi giao cảm và nguyện cầu. Không gian xung quanh như đông lại rồi tan biến đi chẳng còn chi!. . .

Đúng. . .chẳng còn chi!. . .Đầu tiên là tiếng ào ào của thác Bạc. . .Sau đó là tiếng gió hú từng cơn chạy dài trên thảo nguyên bao la, tiếng rừng đêm thì thầm, tiếng chim ăn đêm, tiếng côn trùng, tiếng bếp lửa cháy bập bùng, . . . tiếng con tim đang đập trong lồng ngực già nua, tiếng thở nhỏ nhẹ chậm dài và sâu. . . những ý nghĩ những tình cảm vụt loé lên rồi tan biến như ánh chớp trên bầu trời . .Cơ thể lão già như nhẹ hẳn đi, rỗng không rồi chẳng còn chi!. . .Than ôi!. . .Chỉ còn cái nhận biết mênh mang, lặng yên mà thảnh thơi!. . .Lão biết hai bàn tay đang chấp trước ngực được điển quang nâng vút lên cao rồi đảnh lễ trên lớp khí trường của luân xa 7. Lão biết động tác đại thủ ấn tự xuất hiện vẽ linh phù trên 7 luân xa dọc theo cột sống và đại não. Lão biết đại thủ ấn khai mở toàn bộ kinh mạch và lục căn, vẽ phù ở hai gan bàn tay và hai gan bàn chân rồi từ tốn bái tạ tại Bách Hội, Ấn đường, Thiên đột, Đản Trung, Thần khuyết, Khí hải và Mệnh môn. . . .

Ah! . . Trong cái tự nhiên biết, tự nhiên thông, tự nhiên hoạt dụng. Lão già đi vào giấc ngủ bình yên như một bé thơ!. . . .

Ô hay!. . .Lão ngáy khò khò mà cơ thể vẫn đang từ từ chuyển động tạo thành các tư thế như yoga. . . .Ah!. . Động tác của tự do!. . . .phải rồi lão là cái người đang nhận biết, còn cơ thể là cái đang chuyển động là cái đang thích ứng với tình trạng thực tiễn hiện thời!. . . Phải rồi năng lượng kỳ bí đang làm cái việc chữa thương và hồi phục công năng, trong khi cơ thể lão đang ngủ, còn lão lại đang thức!. . . . Mà cũng chẳng phải là thức!. . . Hềhề!. . .Đã từ lâu rồi lão biết cái con người thật của lão thì chẳng bao giờ ngủ hay thức.. . .Mà vẫn đang biết!. . . Đời đời kiếp nó vẫn đang biết!. . .Chẳng cần điều kiện gì mà chẳng bao giờ chẳng biết!. . .

Ha ha!. . .Chẳng cố gắng mà lão vẫn biết hết, thấy hết!. . .Lão như một khách nhàn du đứng xem lão ngủ. . . . đứng ngắm động đá hoang sơ và ngắm núi rừng huyền bí!. . . .

Haha!. . .Như gió thổi và rừng già chuyển động hát ca mà bóng đêm vẫn âm thầm ngủ yên. Như trăng trên cao vẫn yên lặng soi sáng núi đồi mà rừng đêm vẫn tự nhiên múa và hát bài ca thiên cổ!!. . . Ai ngủ cứ ngủ!. . .Ai chuyển động trị thương cứ chuyển động!. . .Còn lão Ngưu thì đang tỉnh giác!. . . . .

. . .

Liên tiếp mấy hôm rồi trời mưa lớn, sấm sét nổ đùng đùng, rừng cây vặn mình răng rắc. Khí núi bốc lên mù mịt. Động đá như ở giữa từng mây!. . Phía dưới thung, mây trắng đục như một dòng sữa lớn chảy men theo các khe, các lũng hẹp rồi đổ về xuôi.

Ở tít mù xa phía làng Bến Mít, trời đang mưa. Mưa đổ từ trên mây xuống trông như một vệt chổi ai vừa tinh nghịch quét nhẹ lên trời.

Thế là mùa mưa đã bắt đầu rồi sao! Núi rừng như người yêu nhỏ hay giận hờn. Thoạt nắng đó rồi lại thoạt mưa!. . . .Muỗi rừng và vắt nhiều vô kể. Lão Ngưu quyết định đưa đàn trâu trở về làng:

- Chúng phải về để làm mùa thôi!. . .

Lão già thấy nhớ cây đàn cò, nhớ cái lều cỏ, nhớ hũ rượu ngâm mật ong và dược thảo đã hạ thổ bên bờ suối đá!. . Nhớ những đêm trời mưa rả rích, cái buồn len lỏi khắp nơi nơi, lão say xỉn vừa hát điệu bài chòi kỷ niệm vừa đối ẩm cùng ma quỉ thần linh!. . . Lão nhớ cái tượng đá đang tạc dở dang với đôi mắt buồn vời vợi, sanh tiền đang gõ trên tay, mái tóc dài tung bay theo gió!. . .Lão nhớ thời trai trẻ dọc ngang!. . .nhớ “anh bạn” thân thương đã chết đuối trên dòng sông Cái. . .

Lão thấy mình cũng đang chết đuối trên dòng sông cảm xúc !. . .Thế nhưng lão biết!. . . Thế nhưng lão chủ động thưởng thức vở bi hài kịch của cuộc đời mình!. . .Tại sao không chứ!. . .Tại sao lại tránh né!. . .Lão muốn xem cho trọn vở kịch đời của thượng đế toàn năng rồi mới trở về nhà!. . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Một ít hoa và mấy thứ trái cây hái được trong rừng, một chén cơm với muối vừng ở trên, rót một ly nước suối. Đốt một nén hương cắm vào cái khe nứt trên vách đá. Lão già cúng tạ chư vị thiêng liêng, sơn thần thổ địa và thánh chúng trước khi rời động đá.

- Mô Phật!. . .Già xin cảm tạ chư vị đã cho phép trú ngụ thời gian qua. Già đã nghiêm trì giới luật, không giết hại thú vật, không xâm hại núi rừng. Nhờ chư vị gia hộ nên chúng đệ tử khoẻ mạnh an vui, đàn trâu béo tốt, tai qua nạn khỏi. Nay đệ tử xin phép chư vị để đưa đàn trâu trở về làng cho kịp làm mùa. Của ít lòng nhiều xin chư vị giáng lâm minh chứng. . . .

Trong niềm giao cảm mênh mang, nương theo điển quang lão kiết ấn phổ cúng dường trì chú và vẽ phù.

- Bây giờ già xin giao trả lại động đá cho chư Thiên và thú rừng ở đây. Một lần nữa già xin thành tâm cảm tạ công đức của chư vị. . . .Hềhề!. . .Nếu vị nào có thích vị nào chẳng câu nệ thì xin mời về lều cỏ của già để cùng uống trà, cùng uống rượu, cùng khảy đàn ca hát, cùng làm thơ, vẽ tranh tạc tượng cho vui. Già có gì thì xin chư vị dùng thứ ấy. Hàng ngày già sẽ cúng dường cho chư vị đúng phép!. . . Nam mô A Di Đà Phật!. . . .Nam mô Đại Nhật Phật!. . . Nam mô Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát!. . . Nam mô Chuẩn Đề Vương Bồ Tát Ma Ha Tát!. . .Nam mô chư Thiên và Thánh chúng!. . .

. . .

Chất đồ dùng trên lưng mấy con trâu đực, lão già không quên gói theo một cục cơm lớn và mấy ống lồ ô nước suối. Quàng súng vào vai lão nắm mũi dắt con Cộ đi trước, cả đàn trâu rùng rùng chuyển động theo sau. Tiếng nghé ngọ, tiếng chân dậm thình thịch trên nền đất vang động cả núi rừng.

Con bê con đã chạy được rồi. Nó tung tăng theo đàn thỉnh thoảng vừa chạy theo vừa húc đầu vào vú mẹ bem bép. Con Mực sủa ăng ẳng. Nó đang làm nhiệm vụ rất tốt. Nó không ngớt chạy đi chạy lại vừa sủa vừa đuổi mấy con nghé con ngỗ nghịch đi vào hàng. Con Lượm, mẹ nó và cả đàn heo rừng chạy theo sau.

- Nầy cô bé chúng ta chia tay ở đây đi!. . .Thôi, con hãy ở lại với núi rừng, đây mới là quê hương của con. Đây mới là nơi con rèn luyện và trưởng thành. Đừng đi theo ta làm gì!. . .

Vừa nói lão già vừa đưa bàn tay gân guốc vuốt nhẹ trên lưng con Lượm. Trên lưng nó cái sọc dưa đã biến mất. Nó đã trưởng thành!. . .Lão già mỉm cười:

- Rồi thế nào nó cũng có đôi có bạn và có cuộc đời riêng. Nếu làm nó phải xa quê hương xa nòi giống thì đúng là một tội ác không thể dung tha!. . .Già này sao nỡ đang tâm làm vậy.

Đã xua đuổi nhiều lần nhưng con Lượm và cả đàn nó vẫn lẽo đẽo theo sau. Lão Ngưu bèn quyết định đi về phía khác. Phía này phải qua một con suối cạn khá lớn. Thời tiết này thì suối chắc đã đầy nước.

- Hềhề!. . .Đàn trâu thì không việc gì nhưng sẽ là một trở ngại lớn cho con Lượm và bầy heo rừng.

. . .

Đàn trâu lội ầm ầm qua suối. Lão Ngưu bế con Mực trên tay, miệng hò hét đuổi con Lượm và đàn heo rừng quay về phía rừng xanh. Cả đàn heo rừng ngần ngại khi thấy nước. Lão Ngưu tì súng vào vai bắn mấy phát lên trời, con heo mẹ hoảng sợ ụt con chạy trở lại. Con Lượm ngần ngừ rồi chạy theo đàn!. . .

- Đi đi con !. . .Con hãy về khu rừng của mình!. . .Còn ta, ta cũng đang về khu rừng trần thế đây!. . .Cũng có nhiều thú bản năng trong khu rừng hoang dại của thời văn minh. . .Hềhề!. . .Ta cũng sẽ sống với cuộc đời riêng của mình trong khu rừng nguyên thuỷ ấy!. . .Nó chưa bao giờ bị chặt phá!. . .Càng ngày nó lại càng âm u râm rạp thêm!. . .Hềhề!. . .bất hạnh thay hàng ngày chặt phá rừng bên ngoài mà lại nuôi dưỡng bảo vệ khu rừng tâm trí bên trong!. . .

. . .

Mưa rừng rào rào trên lá, gió giật từng hồi. Như một bức tượng đá rắn rỏi với con tim bé thơ tràn đầy nhựa sống, lão già hú lên một tiếng lớn, đề khí xoay người bắn về phía trước. . . Đàn trâu như một dòng sông đen trườn xuống dốc Cô Tiên rồi băng qua suối đá. Kia rồi cái lều cỏ thân thương đứng yên lặng trên sườn đồi cô độc!. .

Lão già như thấy lòng mình ấm lại giữa chiều mưa!. . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
Lão Ngưu - Phần 5 : Bản giao hưởng trần gian.

1121401358cho%20xin%20ti%20mat2_1.jpg

Đặt cái gùi xuống tảng đá phẳng lì loang lổ rêu xanh và địa y hoa trắng nở li ti.

Lão Ngưu đưa tay vuốt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên mặt, che mắt, ngửa mặt lên trời chiêm ngưỡng “chò đại gia”. Nó chính là lão thượng đại tiền bối của khu nhà mồ, khu bỏ mả, khu rừng Cấm ma quái này.

Thuộc giống chò xót, nó cao tít tắp, cành lá vươn ra rậm rạp như một khu rừng nho nhỏ sống động và huyền bí trên trời cao. Cũng nhờ nó ở giữa khu rừng thiêng với nhiều truyền thuyết ma rừng, quỉ đói, mà còn sót lại đến ngày nay. Không một thợ rừng nào dám đụng nhát rìu nhát búa. Không người hữu thần nào dám leo lên cây vì sợ phạm thượng, còn người vô thần lại sợ dân làng chống đối, nên cuối cùng “chò đại gia” tự nhiên biến thành một khu bảo tồn mini.

Chim muông thú rừng trốn tránh sự săn lùng của con người đều chạy về đây ẩn cư. Còn mấy giò phong lan quí hiếm thì bám vào các hốc đầy lá mục và cành khô. Chúng phun rễ trắng xoá, lá dài ngoằng xanh thẫm, lác đác hoa nở lưa thưa, rung rinh cười trong gió. . . .

Thôi thì!. . Không biết cơ man nào là chim, đủ loại, màu sắc sặc sỡ nhảy tanh tách chuyền từ cành nọ qua cành kia. Không biết cơ man nào là sóc và nhen, chúng vừa giật đuôi từng chặp, vừa bò vừa nép mình vào lớp vỏ cây nứt nẻ xù xì. Hàng chục, hàng trăm tổ dồng dộc treo lủng lẳng đung đưa theo gió. Tổ nào cũng đan bằng cỏ khô vàng nhạt trông như cái bao tử treo ngược, miệng to như cái bát, tông hổng quay xuống đất. Ở đó lấp ló dăm cái đầu chim non đang ngoác miệng đòi ăn. Trong vòm lá xanh tươi thấp thoáng bầy khỉ nhỏ đuôi dài ngoằng, đang bồng bế nhau, đánh võng, nhào lộn, đùa bỡn ầm ỉ. Chúng tranh nhau bẻ cành khô ném vào mấy con rắn lục mình xanh đuôi đỏ đang quấn mình, thè lưỡi, thòng đầu xuống đất. . . Loáng thoáng qua đám rễ to lớn nổi vồng lên quanh gốc cây, có mấy cặp mắt sáng quắc với mấy cái mũi hồng hồng của lũ chồn hương. Mùi thơm của xạ theo gió xộc vào mũi. Con Mực sủa lên inh ỏi, lão Ngưu phải quát thật to nó mới chịu nằm im.

Hàng chục tổ ong thế, thứ ong nổi tiếng dữ và nhiều mật của Trường Sơn. Tổ nào cũng đóng vào mấy nhánh ngang, thòng xuống như chiếc chiếu màu nâu sẫm. Tổ lớn nhất bằng chiếc chiếu đôi, tổ nhỏ nhất chí ít cũng bằng chiếc chiếu đơn. Từ đấy phát ra tiếng u u. . .vù vù. . rền rĩ. Thỉnh thoảng tụi ong lại đồng loạt chớp cánh rào rào. Lão Ngưu mỉm cười:

- Hềhề!. . .Chắc tụi ong canh gác đã phát hiện ra mình, nên chúng thị uy hăm doạ.

Tiếng khỉ khọt khẹt chí choé ồn ào, tiếng chim hót líu lo, tiếng nhen và sóc tắc lưỡi chộc…chộc đánh nhịp từng chặp. . . từng chặp, tiếng tắc kè báo giờ âm vang trong gộp đá già tối mờ mờ, tiếng gió xào xạc uể oải lười biếng, tiếng suối róc rách nhàn hạ chảy lòn qua khe đá, tiếng con mang tác buồn hiu trong khu rừng thưa lốm đốm hoa nắng. . . .

Ôi!. . .Bản giao hưởng của đại ngàn huyền bí đó sao?!. .

Lão Ngưu như đã nghe. . .Từ đời từ kiếp nào đã nghe! . . đang nghe. . .và nghe như thân quen!. . . Mơ hồ từ cõi lặng yên! . .Giai điệu lan ra! . .loang xa!. . .ngân nga!. . . rì rầm rồi thì thầm với con tim bé thơ trong lồng ngực già nua!. . .

Ôi!. . .Lão như thấy người nhạc trưởng vô vi vĩ đại, mình toả hào quang đang cầm cậy gậy thần điều khiển dòng chảy của bản tình ca thiên cổ! . . . bản tình ca không tiếng động! . . Để nó chảy. . . chảy mãi, chảy đến khu rừng nhà mồ này, rồi nổi sóng buồn vui trên bề mặt của đại dương nhân thế!.

. . .

Huýt gió gọi con Mực. Cả hai tránh xa gốc cây đề phòng tụi ong tấn công. Lão Ngưu mỉm cười yên lặng:

- Hềhề!. . .Thế là già đã đến được chỗ của các bạn rồi!. . .

Để đến được chỗ này. Đã ba ngày qua lão Ngưu lần theo dấu mấy con ong lấy nước và phấn hoa quanh lều cỏ. Nhìn theo hướng chúng bay, lão đến được khu rừng già. Chờ mãi mới bắt gặp chúng lại đến lấy phấn trên đám hoa rừng phía ngoài lũng đá. Nhìn điệu múa của chúng lão biết chắc tổ ong chỉ ở gần đây thôi. Thế mà cũng phải mất nửa ngày, người con của núi rừng mới lần đến được chỗ của “chò đại gia”!

. . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

...

Chẳng có tượng nhà mồ, chẳng có lều bỏ mả nào còn sót ở đây. Đời sống mới, nên khu rừng này từ lâu không còn được sử dụng để chôn người chết, Tuy nhiên danh tiếng của nó, người quanh vùng ai mà chẳng biết. Người nào nhỡ đi lạc vào đây về nhà thế nào cũng bị ngứa, khắp người chảy nước vàng, thuốc men cũng phải rất lâu mà có khi vẫn không khỏi. Đại bộ phận phải nhờ thầy mo người dân tộc cúng mới lành bệnh!. . .

Thiêng là thế!. . . Ấy nhưng chỉ là tin đồn, còn bây giờ lão Ngưu lại thấy mình đang bắt đầu ngứa! . . .Toàn thân lão như bị dị ứng đỏ ửng. . .

- Chết mẹ rồi!. . Mấy hôm rày trời chợt nắng chợt mưa. Khí đá bốc ra nhiều như vậy. Rừng Cấm đầy trọc khí. . . .Phải thải độc thôi!. . .

. . .

Lão già ngồi xuống phiến đá chỗ râm mát, chấp tay thụ khí bắt đầu hành công. Chánh định và tỉnh giác trong trạng thái đắc khí. Nhận biết rồi nương theo chiều vận hành tự nhiên của năng lượng. Tay lão tự chuyển động từ tốn, điều hoà, lần lượt vượt qua đan điền tinh, đan điền khí, đan điền thần, tam hoa tụ đỉnh, đảnh lễ tại bảy luân xa và các luân xa bổ trợ. Trong trạng thái thiên địa nhân đồng nhất, tay lão tự kiết ấn tịnh pháp giới, còn lão chánh định vào mật chú. Hai ngón tay út hợp nhất tạo thành mũi nhọn trên đỉnh đầu. Cơ thể lão già như mũi tên lớn hướng lên khoảng không mênh mông. Năng lượng tràn ngập và thấm đẫm. Lão điều khí qua nhâm đốc mạch rồi theo kinh lạc đẩy ra da. Vệ khí hiển thị toàn thân. Toàn thể bề mặt da của lão râm ran như có muôn ngàn mũi kim nhỏ châm nhẹ.

Lão biết mình đang điều khí chính xác!. . . Lão biết tâm mình đang trụ chắc vào chánh niệm không có tạp niệm hay vọng tưởng điên đảo. Lão biết các biểu thị của khí cảm đang xảy ra, nhưng không tin là có hoặc không có mà luôn trụ chắc vào đề mục hành công. Lão tỉnh giác nương theo chiều dịch lý mà không tự phát bản năng hay duy ý chí. Lão định kiên cố ở tâm và thích ứng tình huống ở cơ thể. Lão vượt trên đúng sai động tịnh để thành phương tiện của cái tồn tại. Lão biết lão đang tạo điều kiện để cơ thể thích ứng với khu rừng thiêng đầy trọc khí.

Thế rồi cảm giác râm ran mất đi. . . .tiếp đến cảm giác như có lửa tam muội thiêu đốt toàn thân . . .rồi cảm giác mát mẻ, rỗng không hiển thị. . . .Trong dòng chảy tự nhiên của khí, ấn tịnh pháp giới dùng đầu ngón út như ngòi bút vẽ linh phù toàn thân, báo hiệu vệ khí đã sung mãn đủ đầy. . .

Lão Ngưu đã hết ngứa, cơ thể trở nên cực kỳ khoan khoái, cảm giác như nhẹ hẳn đi chẳng còn trọng lượng. Biểu thị khinh an rồi an lạc thiền xuất hiện. Lão già biết mình đã thải xong trọc khí. Lão cũng biết trong vòng vài hôm nhất định cơ thể sẽ tự tăng cường khả năng thải độc qua đường bài tiết. . . . .

Rồi lão biết hơi thở của mình trở thành cực nhỏ, mong manh như sợi tơ trời và dài vô tận, lan khắp tứ chi. Biết toàn thân thông suốt không ách tắt. Biết nhịp tim mình đang chậm dần. . . .chậm dần. . . Biết biểu thị an thần xuất hiện và giấc ngủ khí công đang đến!. . .Ôi!. . Lão biết mình đang ngủ!. . .

Ô hay!. . .Cơ thể lão ngủ, nhưng lão thì vẫn còn tỉnh giác!. . . .

. . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
...

Khi lão già thức dậy, nắng đã loang lổ khắp người. Lão kiết ấn hộ thân, vẽ phù vào khắp cơ thể và chung quanh, xong xả thiền:

- Giờ thì chẳng thể ngứa nữa!. . .Hềhề!. . .Mình phải tìm cách lấy ít mật ong về sao thuốc và ngâm rượu mới được. Đây đúng là cái ngân hàng mật cực tốt. Cho dù bây giờ ở đây chẳng ai cấm leo lên cây. Nhưng lấy được mật cũng không phải dễ.

. . .

Đúng vậy!. . . Đúng là bầy ong biết lợi dụng địa hình nên chọn thế làm tổ rất đắc địa. Hầu như không thể xâm phạm được!. . . .

Này nhé, cây chò cao vút, thân to mấy người ôm không xuể. Từ dưới đất lên chổ bắt đầu có nhánh, thân cây thẳng tắp chẳng có chổ bám víu để leo. Muốn leo nhất định phải bắt đon, nhưng như vậy sẽ đánh động và quá lâu nên sẽ bị ong tấn công rất nguy hiểm. Đã thế một số dây rừng còn xuyên qua tổ chúng rồi lòng thòng chui xuống đất. Hềhề!. . .Không thể vẹt chúng ra để vào tận gốc. . . Kể ra chúng cũng khôn thật!. . .Tất cả tổ, chúng đều đóng vào nhánh ngang nên rất khó bò ra để lấy mật, vì rất dể ngã nếu bị ong đốt. Hơn nửa nó còn là cây chò xót. Nên nếu đụng chạm vào cây, lông ở võ sẽ làm da ngứa ngáy phồng dộp rất khó chịu. . . .. .

Hềhề!. . .hay Bành Thống thời tam quốc đã truyền “liên hoàn kế” cho chúng?!. . . Chỉ một cái cây mà có quá nhiều tổ ong như vậy phân bố trên một diện khá rộng. Nếu bắt tổ này sẽ bị ong các tổ kia tấn công. Còn nếu dùng khói để đuổi tất chúng đi thì không khả thi vì trên một diện rộng và quá cao khói sẽ bị gió thổi bạt đi. Vả lại chung quanh đây trên một vùng khá rộng không có cây nhỏ và bụi rậm để chặt lá tươi và cành tạo khói.

Nhìn “chò đại gia” nằm giữa lũng sâu, chập chùng đá tai mèo nhọn hoắt vây quanh như một cái giếng khổng lồ. Lão già biết nếu bị ong thế tấn công thì chỉ có chết vì không thể chạy kịp và không nơi trú ẩn.

Còn nếu dùng vải bạt dày may bộ quần áo chống ong, mặt có chừa lưới để thở và quan sát. Xong bắt đon leo lên để lấy thì sao? . . .Hềhề!. . . Cũng chẳng được vì thời gian thao tác quá lâu khi động tụi ong khôn ngoan sẽ xúm lại hút hết mật rồi bay đi nơi khác không bao giờ quay lại nữa.

- Thế thì phí thật vì chẳng những không lấy được mật mà còn mất hẳn đàn ong!. . .

Suy đi tính lại lão già thấy chỉ còn cách dùng ống trúc lấy mật.

Theo cách này lão sẽ nối nhiều thân trúc đã thong mắt, một đầu vót thật nhọn. Sau đấy ngồi dưới gốc cây chẳng cần leo, chẳng cần hun khói, cũng chẳng cần mặc áo quần gì đặc biệt. Lão sẽ đẩy đầu cây lên từ từ từng tí một để lũ ong không phản ứng, rồi cuối cùng đâm chính xác vào túi mật. Mật sẽ theo ống trúc chảy từ từ xuống bình đựng.

Hềhề!. . .Người khác thì không làm được vì không đủ sức mạnh và khéo léo để đẩy cây trúc dài mà vẫn chính xác. Nhưng lão Ngưu tin mình làm được. Hơn nữa lão còn biết rõ trong tổ ong, chỗ nào là túi mật, chỗ nào là vú hoa, chỗ nào là tầng ong non.

Lão mỉm cười vì tìm được cách thích hợp. Bởi lão chẳng muốn lấy nhiều, chẳng muốn lấy hết mật của đàn ong. . . .Làm như thế sẽ quá đáng!. . . Đàn ong sẽ thiếu lương thực trong mùa mưa tới, nên có thể bị chết. Hay ít nhất chúng cũng sẽ không bao giờ quay lại chỗ này nữa. . .

- Mỗi tổ già chỉ xin một ít thì cũng đủ dùng rồi. Cần gì phải lấy hết mật, cần gì phải phá ong non, cần gì phải phá tổ của chúng chứ !. . .Hềhề !. . .

Rừng đã ngã về chiều. Gió đã đổi hướng. Ban đầu thổi re re rồi đột nhiên xoáy mạnh từng hồi. Rừng cây cuộn mình vật vã. Chắc mây đen đang kéo về nên trời đất chợt trở nên nhợt nhạt âm u. Sấm rền vang, thoạt bên đông thoạt bên tây, nổ đùng đùng như có nhiều thần thiên lôi đang đùa, rượt đuổi nhau trên trời. Chớp sáng loè rạch ngang rạch dọc xé rách bầu trời. Lá khô lá tươi, cát bụi cùng sỏi nhỏ bay vù vù theo cơn lốc. Thế nhưng mưa vẫn chưa tới. . .

Nhưng nó sẽ tới trong chốc lát nữa thôi!. . .

Lão Ngưu huýt gió gọi con Mực. Con chó nhỏ cuống quít trước cơn thịnh nộ của trời đất. Còn người bạn già của nó thì vẫn không vội vàng gì!. . .Lão già mỉm cười, chậm rãi bước những bước khoan thai vững chắc đi thẳng vào giữa cơn dông để về nhà!. . .

Đường rừng lão thuộc như lòng bàn tay nên chẳng thể nào bị lạc. . .Còn cơn dông. . . chẳng hề gì ! . . . nó cũng có vẻ đẹp riêng huy hoàng và tráng lệ!. . . Nhờ nó mà con đường về nhà của lão đỡ buồn chán biết bao !. . .

- Hềhề !. . .Chẳng phải vậy thì ta đã không đến khu rừng nhân thế này !.



Cơn mưa dông đã ập về. . .ào ào rào rạt trên cánh rừng nguyên sinh. . .Bản giao hưởng đang bắt đầu. . . Người con của núi rừng như một nốt lặng giữa giai điệu tàn phá của trần gian. . .

Gió quật muôn chiều. . .Sấm chớp nổ đùng đùng. . .Mưa như trút nước. . Rừng cây răng rắc ngả nghiêng. . .Mấy bụi cỏ nhỏ nghiêng mình theo chiều gió, như xanh hơn, như tràn trề sức sống!. . .

Bóng lão già và con chó nhỏ cũng nhoè trong màn mưa. Trông như vệt cỏ nhỏ nhoi, mỏng manh, đang nghiêng mình múa may vui đùa và hạnh phúc trong cơn dông!. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Lão Ngưu 6 - Thằng Quỉ Sứ.

1122873832THANG%20QUI%20SU_1.jpg

Nó băng mình vào màn mưa giá lạnh. . .

Trời xám xịt màu chì. . . lâm thâm. . . li ti. . .lạnh như cắt da.

Mưa xiêng xiêng như một màn lụa mỏng màu trắng xám, kéo lướt thướt trên cánh đồng Cà Đung chỉ còn trơ gốc rạ. . . .Gió bấc thổi vù vù làm khóm chuối đầu hè rách tả tơi. Giọt tranh nhỏ tong tong vào cái nồi đất vỡ. . . .Lạnh lẽo và nghèo nàn!. . .
Tấm liếp che cửa đứt lạt đập phành phạch.
- Mẹ ơi!. . .mẹ có thấy đỡ mệt hơn không? Con nấu cháo cho mẹ đây. Mẹ rán ăn hết bát cháo này rồi uống thuốc.
Thằng Quỉ Sứ lòn tay đỡ mẹ ngồi dậy, rồi bón cho người bệnh từng thìa cháo. Bỗng trong đám chăn rách hôi hám và đầu tóc bù xù, đôi mắt đang nhắm nghiền từ từ mở ra. Một giọng nói từ âm ty thều thào tiếng được tiếng mất:
- Cháo. . .cá. . .à!. . .Con lấy. . . tiền. . . đâu ra!. . . Đừng làm gì. . .bậy bạ nghe con!. .
Thằng bé mếu máo, nước mắt chạy quanh:
- Dạ! . . Con đi thả câu. . . Chú Tư Chim bày con. . . .Ông thầy thuốc bảo mẹ đau lâu ngày cần bồi dưỡng!. . . .
- Tội nghiệp con trai của mẹ!. . .Chắc con nghỉ học rồi phải không?
Đứa bé đứng lặng im không nói!. . .
Nó thấy đau nhói trong lồng ngực! . . Mẹ nó cũng thấy đau nhói trong lồng ngực!. . . .Kéo chăn trùm kín đầu, bà không muốn thằng bé thấy người lớn mà phải khóc! . . .
Than ôi!. . .Nó chỉ nghe được những tiếng nấc nghẹn ngào và thấy cái chăn rung lên từng chặp trong bóng tối nhờ nhờ:
- Mẹ ăn cháo đi kẻo nguội!. . .Rồi mẹ sẽ hết bệnh! . .Rồi con sẽ lại đi học!. . .Con sẽ nên người hữu dụng. . . sẽ đi làm lấy tiền về nuôi mẹ. . . .mẹ sẽ hết khổ!. . . .
Thằng bé nói say sưa. Trong căn lều tồi tàn rách nát, nó như đang toả hào quang trong mộng ước của mình. Nên nó không biết mẹ mình đang run run gắng gượng khi bà bưng tô cháo tự ăn:
- Con xem mẹ đã khoẻ chưa nào!. . . . Mẹ đã ăn hết tô cháo rồi đấy!. . Đưa thuốc cho mẹ uống. . . . Kể từ mai con không phải mua thuốc và nấu cháo cá cho mẹ nữa. . . . Phải tiết kiệm để lấy tiền cho con đi học chứ!. . . .Mẹ lành bệnh rồi còn gì!. . . .
. . .
Sau khi cho mẹ ăn cháo, uống thuốc. Trong lúc chờ mẹ ngủ, thằng bé lẳng lặng xuống bếp chuẩn bị cho bữa đi câu của mình.
Vừa cời tro lấy mấy củ khoai lang lùi, ăn cho đỡ dạ, thằng bé vừa ngẫm nghĩ: Lão thầy thuốc bảo ít hôm nữa nhà lão có đám kỵ cụ tổ. Nếu nó có thể đem về cho lão một con cá chình thật to để làm đám thì lão sẽ trừ hết chỗ tiền nợ và mới cắt thêm thuốc.
Đã thành lệ, năm nào kỵ, nhà lão cũng mua chình to. Nên dần dần chình to rất khó kiếm. . . Lão bảo với nó, nghe đâu ở vực Bà đầu nguồn sông Cái, có một con chình rất to nhưng chưa ai bắt được. Dân chài lưới trong làng thì bảo, nơi đó có nước xoáy rất mạnh mà con chình to như thế thì rất nguy hiểm!. . .
Nhưng nó đã quyết. . . .Thằng Quỉ Sứ chẳng sợ nguy hiểm. . . . Nó quyết bắt cho được con chình to ấy để về trả tiền thuốc cho mẹ!. . . .
. . . .
Mồi cho con cá chình, nó đã chuẩn bị mấy khúc ruột gà xin ngoài chợ. Còn mồi cho các loại cá khác nó cũng đã chuẩn bị trùn và sùng. . . .Ai biết đâu đấy!. . .nếu không bắt được con chình thì bắt được nhiều cá khác ra chợ bán cũng có tiền!. . .
Ruột gà thì nó để hơi ươn một chút cho có mùi. Như vậy con chình mới dễ bắt hơi. Trùn thì nó xách cuốc ra bãi dâu ven sông để đào. Chỉ lấy trùn cứng màu đỏ hồng chứ không lấy trùn mũ. Bởi trùn mũ khi thả xuống nước sẽ nhả đất và teo lại rất nhanh, như vậy phải thay mồi nhiều lần rất cực. Nó đào cẩn thận để trùn không bị đứt hoặc xây xát. Thứ này khi móc vào lưỡi câu, chỉ lạng sơ qua lớp da để con trùn vẫn còn sống rất lâu dưới nước. Bởi con trùn có liên tục cục cựa mới thu hút được cá đến và tránh được cá mương bu lại rỉa phá mồi.
Trùn thì cá nào cũng thích ăn. Riêng cá dộp thì mồi khoái khẩu lại là sùng, bởi vậy nó phải lân la vào mấy đám đậu phộng để bắt sùng. Con sùng to như ngón tay cái màu trắng có chấm đen hai bên hông, có hai càng to khoẻ màu đen nên cắn đứt rễ cây dễ dàng. Mùa đậu phộng ra hoa vàng rực cũng là mùa sùng lớn bắt đầu ăn rễ, khiến cây đậu chết khô dần.
Do sùng ở dưới đất nên xịt thuốc ít hiệu quả. Vả lại nó còn là món nhậu khoái khẩu nên dân làng thường dùng tay để bắt. Người ta nặn bỏ phần đen trong ruột nó ra, nhét vào trong ruột mỗi con một hột đậu phộng, xong tẩm bột chiên phồng, rồi chế mắm ớt tỏi. Hềhề!. . .chỉ thiếu chai Bầu Đá là có bữa nhậu tuyệt cú mèo!. . .
Thằng Quỉ Sứ được Tư Chim chỉ cho kỹ thuật bắt sùng. Nó nhìn trong đám đậu phộng cây nào vừa mới héo thì khắc có con sùng đang nằm ở dưới. Nếu cây đã héo khô thì nó đã đi chỗ khác rồi. Thằng bé nhổ cây đậu phộng vứt bỏ, thọc ngón tay trỏ một cách thành thục xuống cái lỗ dưới bộ rễ để móc con sùng lên. Trùn và sùng bắt được hôm qua, nó đã bỏ vào một cái sọ dừa chứa cát ẩm đặt ở xó bếp . . .
Cầm gáo nước rắc đều vào cái sọ dừa để mồi không chết. Nó với tay lấy hai cái thúng để chế biến thành hai rổ câu giàn. Nó đã học cách làm rổ câu tại nhà lão Năm Chanh. Ban đầu lão không chịu dạy, nhưng khi nó nói bỏ học để đi thả câu nuôi mẹ bị bệnh, chẳng những lão đã hướng dẫn nó tỉ mỷ, còn tặng nó nhiều dây nhợ xe củ để làm dây câu. Sau đấy nó đã theo Tư Chim thả câu ban đêm mấy lần ở bến đình để học nghệ. Đến hôm nay nó đã thành thục lắm rồi, nên lão già bảo nó nên đi riêng để có nhiều cá hơn.
. . .
Thằng bé dùng tạm hai cái thúng để làm rổ câu. Một cái nhỏ hơn để câu chình. Còn cái lớn để câu các loại khác. Dây câu chình là loại nhợ, lớn hơn dây giàn câu cá thường. Trên dây chính, cứ cách độ vài ba mét nó lại cột một cái “rẽo” dài độ một mét trên đầu có cột lưỡi câu. Đó là những lưỡi nó tự chế bằng tăm xe đạp, có ngạnh và nhiều cỡ to nhỏ khác nhau. Toàn bộ lưỡi câu nó móc tuần tự vào một chiếc đũa tre cột ngang miệng rổ. Hai tay nó làm thoăn thắt, dây câu khoanh thành từng vòng. . . từng vòng trong rổ không rối, để khi rải xuống nước không bị vướng. Khi các việc đã xong thì mẹ nó đã ngủ mê mệt . . .Thằng Quỉ Sứ bỏ vào cái bao cát mấy khoanh củ mì gòn để ăn đêm, một cái hộp quẹt để nhóm lửa chống muỗi và sưởi ấm, nếu trời không mưa và may mắn tìm được chỗ trú, một củ gừng tươi để ngậm vào miệng chống lạnh, một con dao nhỏ để cắt dây câu, một tấm ni lông để trùm toàn thân nếu phải ngủ ngoài mưa, thêm cái đèn pin cũ để gà gáy thăm câu. . . .Gia tài của nó chỉ có thế!. . . .
Xong nó buộc bao cát như cái ba lô và mang vào lưng. Choàng cái tơi lá vào vai. Đầu đội nón cời. Rổ câu hai bên hông. Tay xách sọ dừa mồi. Nó nhẹ nhàng nâng tấm liếp che cửa, nhìn mẹ lần nữa rồi lặng lẽ băng mình vào màn mưa giá lạnh.
. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

...
Đời con quỉ nhỏ bất hạnh!. . .Nhưng nơi con tim hoang vu của nó, tình thương lại thôi thúc bồi hồi!. . .Nó muốn đến vực Bà trước khi bóng tối ập xuống. . . .
Chả biết trời còn chiều hay đã bắt đầu vào đêm, mà sâm sẫm nhờ nhờ!. . .lất phất xam xám! . . .vi vút tê tê!. . . Đúng là chân tay Thằng Quỉ Sứ đang bắt đầu tê cóng vì lạnh!. . . Nó quyết định không đi nữa mà bắt đầu chạy!. . . .
Ôi!. . Trong cái heo hút đìu hiu. Thằng Quỉ Sứ như đang lao. . .lao thật nhanh. . .chẳng chần chừ về phía cuộc đời. . .Cái cuộc đời nó đã trót sinh ra mà chưa thực sống!. . .Mô Phật!. . .Chắc đã nhiều kiếp rồi nó vẫn vậy! Thế cho nên nay nó phải đầu thai để chịu trầm luân nơi kiếp con người!. . .

Haha!. . .ha!. . .Men theo bờ sông hiu quạnh, nước réo ồ ồ. . . .Bóng thằng bé thả câu như con quỉ đói cô đơn bị ném vào trần gian, lang thang không người đồng cảm. . . .Than ôi!. . .Bị làm quỉ mà nó chẳng biết vì sao?!. . .Như mọi đứa trẻ khác, nó được sinh ra. . . nó bị sinh ra. . . và nó chưa đủ sức làm gì nên tội!. . . .Thế nhưng nó vẫn là thằng Quỉ Sứ!. . . . Bởi mẹ nó là gái trôi sông lạt chợ, không chồng mà có con!. . .bởi hình thù quái dị của nó!. . . .Hay bởi vì lý do nào khác nữa thì chỉ có trời mới thấu!. . .

Không biết bởi vi trùng giang mai. . . .bởi thuốc ngừa thai. . . hay bởi chất độc khai quang mà thoạt sinh ra, thằng bé đã trở thành dị dạng: đôi mắt lác. . cục thịt dư như cái sừng trước trán . . lưng gù. . . . thân đầy lông, chân tay lòng khòng như vượn. . . .giọng nói ồm ồm mang âm vực cõi bên kia. . . Bấy nhiêu đó cũng đủ để nó phải mang cái tên Thằng Quỉ Sứ mà không một ai còn nhớ cái tên Thương trong giấy khai sanh!. . . .

Chắc mẹ thương nó lắm nên mới đặt tên nó là Thương!. . . Nó cũng thương mẹ lắm nên đặt tên mẹ là “mẹ”!. . . .Đây là từ duy nhất nó phát âm đúng. . . các từ khác nó nói đều khó nghe. . . Nó phải tập rất lâu mới được như vậy!. . . .Nhưng chẳng hề chi, nó có nói gì đi nữa thì mẹ nó bao giờ cũng hiểu!. . . Nên người bạn duy nhất của nó cho đến hôm nay cũng chính là mẹ nó!. . .

Thế mà nay mẹ lại lâm trọng bệnh!. . . Nó phải đến vực Bà thôi!. . . Nó phải bắt cho được con cá chình to lớn kia và bắt thật nhiều cá!. . . .Mô Phật!. . .Nó phải phạm giới sát sanh! . . .Con tim bé thơ của nó đã mách bảo nó phải làm như vậy!. . . .Không có cách khác!. . . Bất hạnh thay, nó chẳng thể lựa chọn được gì!. . .Nó bất lực như khi nó được sinh ra!. . . .

Hềhề!. . .Nhưng chẳng hề chi vì nó đâu cần biết gì!. . .Nó chỉ làm theo bản năng và con tim mách bảo!. . . .

Như mẹ vẫn thường nói yêu. Nó tự hào khi thấy mình như đã là người đàn ông trụ cột thật sự trong nhà. Chứ như lâu nay, thì mẹ nó phải làm thuê làm mướn vất vả để nuôi nó ăn học. . . . Chắc mẹ bị bệnh cũng vì vậy. . . Nước mắt trộn nước mưa mằn mặn, nó thấy mình có lỗi lớn với mẹ, bởi nó có học hành gì được cho cam!. . .Đám bạn quái ác thường hay chòng ghẹo, và sự thờ ơ lãnh đạm của người lớn, khiến nó thấy trường học như là địa ngục trần gian, nơi con quỉ nhỏ hiền lành đang phải trả nghiệp đời!. . .
. . .
Vực Bà đây rồi!. . .

Dòng sông bỗng nhiên như bị bóp lại. Thằng bé đang đứng ở bờ bên này. Đặt rổ câu và các thứ xuống bờ sông chỉ toàn đá cuội tròn lẳn, láng bóng rực rỡ sắc màu. Như một vị tướng quân trước giờ ra trận. Nó yên lặng đảo mắt quan sát địa hình để giăng câu thế nào cho hiệu quả nhất:

Bờ bên kia dưới chân vách đá phẳng lì cao vút là vũng sâu xanh đen. Xoáy nước giữa vực trông như cái phễu khổng lồ đang quay tít. Trên đỉnh vách đá, lấp ló qua vòm lá xanh đen, nó thấy một cái miếu nhỏ xíu hiu quạnh hoang tàn. . . .

Miếu Bà đây mà! . . .Bởi vậy cái vực sâu có xoáy nước này mới có tên là vực Bà!. . .

Phía thượng nguồn cây cối hai bên bờ um tùm, cong queo, rễ chính rễ phụ bám vào vách đá, rũ xuống tơi bời hoang dại như đàn mãng xà đang há mồm chực táp mồi. Cây nào cây nấy da mốc thếch, lá săn cứng như làm bằng thép. Đá lớn đá nhỏ đứng rãi rác hỗn độn. Nghễ, si, kè nước và lau sậy quấn rễ quanh đá, đu đưa lắc lư trong tiếng nước chảy xiết và réo ồ ồ.

Nước lòn qua đá, nước phả qua ngầm, rì rầm. . .rì rầm. . .rồi ầm ầm. . .ào ào tung bọt trắng xoá. Dòng nước hung tợn như rượt đuổi nhau rất gấp. Qua một khúc quanh cùi chỏ, nó dộng thẳng vào vách đá, cuồn cuộn chui tọt vào vực Bà rồi lững lờ trôi về xuôi. Sông Cái như con giao long khổng lồ uốn mình trước khi bò xuống bình nguyên phía dưới. . . .Hềhề!. . .Cũng tại nó quẫy mình nên mới tạo ra xoáy nước khủng khiếp này!. . .Người già trong làng đã chẳng từng nói như vậy là gì. Biết bao truyền thuyết về vực Bà và cái xoáy nước này. Người ta kháo nhau rằng, đã từng có người bị kẻ thù thanh toán bằng cách ném xuống xoáy nước này, khiến không thể tìm thấy xác. Nếu ném cái bưởi vào xoáy, nó sẽ bị hút xuống và nhét vào kè đá nên không thể nổi lên được nữa. . . .

Thằng Quỉ Sứ bẻ một cành củi khô ném xuống sông chỗ gần xoáy nước. Lập tức cành cây bị hút ngay vào, quay tròn tít vù, dựng đứng lên rồi chìm nghỉm mất dạng không thấy trồi lên nữa. Nó rùng mình, thấy gai khắp người!. . . Thế nhưng nó vẫn cương quyết!. . . .

. . .

Nhìn con sóng mặt nước, Thằng Quỉ Sứ biết từng nơi cá ở theo tập tính của chúng. Nơi nào thì cá gì! . . Tuỳ theo vị trí nó sẽ móc mồi thích hợp.

Phía thượng nguồn nước nông và chảy xiết, có nhiều đá và thác gềnh là chỗ của chình bông, cá niên, cá lác. . . .Chỗ nước sâu chảy lững lờ phía trên có nhiều nhánh cây de ra um tùm là chỗ của cá tràu, cá dộp, cá chép, cá sốc, cá hanh. . . chỗ giáp với bờ cát, nước chảy chậm có nhiều rêu xanh bám đá là chỗ của cá diếc mắt đỏ, cá rô, cá bống, tôm càng, ba ba, cua đinh. . .

Ái chà!. . .còn chỗ xoáy nước mà sát bờ đá có nhiều hang động chắc là chỗ ở của con cá chình nổi tiếng. . . .

Hềhề!. . . Nó nhìn địa thế tính đường nước để rải câu. Thế nào để cá đi ăn lúc đỏ đèn đầu hôm và cá về canh gà gáy đều phải đi ngang qua. . . .

Trời đã ngớt mưa. . . nhưng mờ mịt âm u. . .gió bấc thổi re re. . . lạnh ơi là lạnh!. . . Kiểu này thì tối nay phải ngủ ngay bờ sông thôi. . . .như thế an toàn hơn. . . bởi phía trong kia là bìa rừng rậm rạp có thể có rắn và thú dữ. . . .Nó nhặt mấy khúc gộc thật to nằm ngay dưới chân, quơ thêm mấy ôm củi khô nữa. . . . hềhề!. . . thế thì đêm nay tha hồ mà ấm!. . . .

Chờ trời tối hẳn nó mới bắt đầu thả câu. Bởi cá sông đi ăn hai cữ. Lần đầu từ trong hang và chỗ nấp chúng sẽ đi về phía lườn cát hoặc bãi đá, chỗ nước cạn gần bờ để kiếm mồi. Lần thứ hai là lúc gà gáy sáng, khi chúng quay về. Nếu rải câu quá sớm cá chưa đi ăn sẽ bị cá mương phá hết mồi. . . .

Lấy hai cái rổ câu và sọ dừa mồi ra để sẵn. Thằng bé nhặt một mớ cuội tròn và dài để cột dây câu. Cuội thì nó bỏ sẵn vào trong rổ. . . . .Khi giăng câu, nó sẽ thắt nút dây chính, cột cuội vào từng quãng. Để khi rải xuống nước, cuội sẽ đè đường dây luôn luôn sát đáy sông. Hơn nữa khi cá cắn câu tung quẫy, cuội sẽ giữ không cho dây câu chuyển động khiến những con cá khác không hoảng sợ bỏ đi!. . . .
. . .
Củi ướt nên rất khó nhóm lửa. . . .Thằng bé rút một quai dép cao su, tìm chỗ khuất gió đốt lên. Khi quai dép đã cháy, nó nhỏ cao su xèo xèo vào đầu các thanh củi. . . .Lửa bén, lan ra từ từ rồi gặp gió cháy phừng phừng. . . .

Trời tối đen như mực. . . mưa lâm râm. . . gió gào trong bìa rừng, chạy dài theo triền sông vắng. . . rồi vỗ oàm oạp vào vách đá. . . .Lẫn trong tiếng nước réo và thác đổ ào ào có tiếng con vượn lẻ mẹ hú lên từng chặp buồn bả. . . .Trời rét căm căm, nhưng thằng Quỉ Sứ vẫn cởi hết quần áo gói vào tấm ni lông. . . Nó làm vậy để tí nữa lên bờ còn có cái mà mặc. . . Nhai nát một cái củ gừng và ngậm trong miệng để chống lạnh. Nó mang rổ câu và sọ dừa mồi vào trước ngực, tay cầm đèn pin, chạy vội xuống dòng sông đen ngòm như chạy xuống địa ngục. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

...

Rải xong hai đường dây câu thằng bé mệt lả người. . . .bụng đói và lạnh làm nó kiệt sức. . . Cột vội đầu dây câu vào một hòn đá lớn trên bờ sông để dễ tìm, nó chạy vội về phía đống lửa . . .nơi duy nhất đang còn sự sống!. . .

Ngồi xoay lưng lại, phía cuối chiều gió, để hơi nóng và khói tha hồ thổi tạt vào người. . . . Nó nghe có mùi khen khét. . . Giật mình!. . .Than ôi!. . . lửa táp cháy cả lông chân mà nó chẳng hay!. . . .

Nhìn vào đêm đen, quên hẳn cái lạnh đang khứa vào da thịt, đang thấm vào tận xương cốt. Thằng bé thương và lo cho mẹ nó ở nhà đang bệnh không ai săn sóc. . . .nó nhớ lớp học, nhớ thầy cô. . . .nhớ đám bạn quái ác. . . .nhớ bước chân đảm đang với nụ cười yên lặng. . . nhớ những giọt mồ hôi làm bết làn tóc mai khi mẹ từ đồng trở về nhà. . . .nhớ những đêm đông như đêm nay, gió rít qua mái tranh xác xơ, nó ngồi học bài bên bếp lửa còn mẹ cặm cụi vá may. . . nó nhớ những ngày mùa bông lúa chín vàng, theo mẹ ra đồng, châu chấu bám đầy đầu tóc. . . . nó nhớ và nhớ. . . nhớ đôi mắt tròn xoe má lúm đồng tiền. . .nhớ giọng cười khanh khách ngây thơ của con bé Na ở đầu xóm. . .

Than ôi!. . . Nó nhớ và nhớ!. . . .nó thương và thương!. . . .nó tủi thân!. . .rồi nó tràn đầy nghị lực khi nhớ đến mơ ước nhất đời của mẹ:

- Mẹ à!. . .Con nhất thiết sẽ nên người hữu dụng. . . .mẹ đừng lo. . .lúc nào mẹ cũng căn dặn như vậy . . . .phải không?. . . Rồi mẹ sẽ lành bệnh. . . Con sẽ lại đi học. . . Mẹ sẽ không khổ cực nữa!. . . .Con trai mẹ nhất định sẽ đi làm kiếm tiền về nuôi mẹ . . .Mẹ sẽ hết khổ. . . . Chúng ta rồi cũng sẽ có một cuộc đời hạnh phúc!. . . .

. . .

Nó giật mình khi nghe có tiếng cá quẫy nước thật mạnh. . . .

- Hềhề!. . .bắt đầu rồi đây!. . . Có thế chứ. . . .

Người đã khô và nóng ran. Nó lấy quần áo ra mặc và lôi mấy khoanh củ mì ra ăn tối!. . . .Lẫn trong tiếng gió hú và tiếng nước chảy ào ào. Nó nghe tiếng cá quẫy nước vang lên dọc theo đường dây câu phía dưới.

Đường dây câu phía trên chỗ vực nước xoáy vẫn chưa thấy động tĩnh gì!. . . Con chình khổng lồ vẫn chưa xuất hiện!. . . .

Nó kiên nhẫn chờ. . . nó quyết chờ con chình và chờ cá cắn câu thêm vào dàn câu phía dưới. Bởi nó biết, bắt sớm thì cá cắn câu chưa nhiều. Còn bắt muộn thì cá to có thể bị sẩy nếu lưỡi câu chỉ đóng vào cạnh khoé miệng. . . Nó quyết định chợp mắt tí chút để lấy lại sức. . . .

Mặc cho trời vẫn đang mưa lất phất. Nó nằm dài trên tấm ni lông trải trên nền cát ẩm, phía trên trùm kín bằng một tấm ni lông khác.. . . Hơi bí một chút. . . nhưng không hề gì. . . nó ngủ ngon lành ngoài mưa! . . .

Mô Phật!. . Chắc con quỉ nhỏ lại mơ giấc mơ quen thuộc của nó về một cuộc đời có đủ cơm ăn áo mặc và được sống bình đẳng với mọi người!. . . .

. . .

Thằng bé thức giấc vì cái lạnh đã ngấm vào người lúc nào không hay!. . Đống lửa đã tắt chỉ còn lại vài cục than to tướng đỏ rực trong gió. . . .May quá. . .suýt nữa ngủ quên tới sáng thì hết chuyện!. . . .Nó dụm thêm mấy khúc gộc nữa. Chỉ một lát, gió thổi lồng lộng, đống lửa lại bùng lên hừng hực, nổ lép bép và tung từng bầy bụi đỏ lên trời . . .Để chuẩn bị thăm câu, Thằng Quỉ Sứ hơ nóng người, xoa bóp cơ thể. Xong nó dịch ra xa đống lửa để cơ thể quen với giá lạnh trước khi lội xuống nước. . .

Cởi hết quần áo. . . .Nhai một cục gừng tươi ở miệng, mang bao cát để đựng cá và sọ dừa mồi trước ngực, thằng bé trầm mình dưới làn nước lạnh để gỡ câu và thay mồi. . . .

Nó quyết định thăm dây câu phía dưới trước. . . .

Nước chảy xiết, lòng sông toàn đá là đá, rêu bám trơn như thoa mỡ, cái đèn pin ngậm ở miệng ánh sáng mờ mờ không xuyên nổi qua màn mưa khiến nó lần đi rất khó khăn. . . .Nó bắt cá và thay mồi ngầm dưới nước chứ không dỡ dây câu lên, vì sợ cá quẫy sẽ dựt đứt rẻo câu . . .Hềhề!. . .Cá thường thì bắt bộ. Riêng chình bông thì không thể bắt tay không. Bởi nó rất trơn và chuồi rất mạnh, thế nào cũng sẩy. Còn nếu dùng vợt, thì nó đang tung quẫy, đêm hôm thế này không thể vợt trúng được . . .Cho nên thằng bé phải thọc tay vào một cái bao cát khác, miệng bao kéo lên tận cánh tay. Khi thò tay xuống nước để bắt, con chình chưa kịp vuột ra khỏi tay thì nó đã nhanh nhẹn tuột cái cổ bao cát trên khuỷ tay xuống. . . .Thế là con chình nằm gọn trong bao. . . .Hềhề!. . . Chiêu độc này nó học được ở Tư Chim. . . .

Mang bao cá vào, và ngâm xuống sông, miệng bao nó lấy một hòn đá to đè trên bờ. . . . .Hềhề!. . . Cá ăn câu khá nhiều. . . nó đã trúng quả đậm. . .

Vừa định chạy vào đống lửa để sưởi. Chợt nó nghe có tiếng quẫy nước thật to ở đường câu phía trên. Nhìn xuống, nó thấy nước vồng lên thành cuộn sóng lớn, tạt ào ào vào bờ đá. . . .

- Con chình. . . .con chình!. . . .haha!. . .nó đã cắn câu. . . .nó đã cắn câu!. . . .haha!. . .ha!. . .

Thằng Quỉ Sứ gào lên mừng rỡ. Sau một thoáng sững sờ, nó chợt nhớ ra và cắm đầu chạy về phía đầu dây câu đang cột vào một hòn đá lớn.. . . . Hòn đá đang xê dịch. . . xê dịch. . .từng tí . . .từng tí một theo sức giật của con thuỷ quái. . . . Trời đất!. . .sức mạnh khủng khiếp. . . .không khéo nó sẽ kéo hòn đá rơi xuống sông và chuồn cũng nên!. . . .Bây giờ mà chất thêm đá cho nặng để nó kéo không được thì sẽ đứt dây câu!. . . .Tuy không thể thấy đối thủ của mình. Nhưng thằng bé biết nó rất chi là khủng khiếp không thể nào bắt bộ dưới nước được. Nhất thiết phải kéo nó vào bờ thôi!. . . .phải kéo vào. . . .và hạ nó trên bờ!. . . Ở dưới nước thì sẽ chết với nó. . . .

Chộp vào dây câu, hai tay nắm thật chắc, hai chân bám chặt xuống bờ sông đầy đá cuội, thằng Quỉ Sứ ngã người ra sau kéo thật mạnh. . . .con chình giật từng hồi cưỡng lại nhưng rồi lại thuận theo. . . hềhề!. . . .chắc nó đã bị đau mép rồi. . . .Đột nhiên con thuỷ quái giật thật mạnh. . . .thằng bé ngã dúi về phía trước. . . Hòn đá cột dây câu bị lôi đi một khoảng khá xa. . . .Thằng bé hoảng hồn nó chộp dây câu và gò lưng kéo lại. . . .lại giật từng hồi. . . .lại thuận theo. . . .lại kéo mạnh. . . lại ngã . . . .lại kéo. . . .Than ôi!. . .cuộc chiến giằng co cân sức bất phân thắng bại. . . . .Nó quyết liệt nhưng cũng phải biết buông tay khi con chình phản ứng mạnh. Nếu không dây câu có thể đứt. . . .hoặc lưỡi câu có thể rách mép và con chình sẽ tẩu thoát về phía vực Bà. . . .Bởi vậy nó chưa thể kéo con chình lên bờ . . Mà con chình cũng không thể kéo nó và hòn đá xuống sông được. . . .

Than ôi!. . . Nó đang chờ con chình đuối sức. . . .Con chình chắc cũng đang chờ nó kiệt lực. . . .

Lại kéo. . . lại buông. . . .lại ngã. . .lại đứng dậy. . . .lại ngã. . . lại gượng đứng lên. . . lại kéo. . . .lại buông. . . .

Nhìn vào đêm đen, thằng bé mím chặc môi mắt sáng quắc!. . . mẹ nó đang chờ nó về mà!. . . .mẹ nó đang cần phải uống thuốc mà!. . . .mẹ nó không thể chết được!. . . .Nó nhất định phải chiến thắng trong cuộc đấu sinh tử này!. . . .Thế cho nên hai bàn tay nhỏ bé toé máu vẫn nắm chặc sợi dây câu!. . . Thế cho nên hai ống chân ốm nhách bầm tím nhiều nơi, vẫn trụ vững vàng trên bờ sông giá lạnh!. . . .Ôi!. . .Đau xót thay cho cuộc chiến bất đắc dĩ!. . . .cho cuộc đấu tranh không thể chọn lựa!. . . cho cuộc sinh tồn ở cõi nhân gian!. . . Trời đổ cơn mưa lớn, gió giật từng cơn, nước réo ào ào. Rừng cây chuyển mình răng rắc. Thằng bé đứng trần truồng. . . nước mưa xối xả trên người. . .hai tay toé máu. . .hai chân sưng vù. . . .tóc tai tơi bời!. . . .đôi môi mím chặc!. . . .đôi mắt sáng quắc!. . .

Haha!. . .ha!. . .Phải chăng nó đang tạc dáng đứng thế gian vào thiên đàng huyễn ảo?!. .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

. . .

Chiến trường tạm ngưng. . . .Hình như thằng bé đã kiệt lực. . . .mà con chình cũng đã đuối sức!. . . . Nhưng cuộc thi gan thì vẫn đang tiếp tục!. . . .Suốt đêm qua nó đã chiến đấu kiên cường. . . .nó đã dồn hết tinh thần và nghị lực, sức khoẻ cơ bắp và ý chí để vượt lên chính mình. . . .để chiến thắng chính mình. . . . Mô Phật!. . . Đã biết bao lần nó muốn bỏ cuộc. . . .nhưng nghĩ đến mẹ đang nằm trên giường bệnh nó lại quyết tâm!. . . .Bịn chắc hai chân vào một tảng đá lớn đầy rêu, hai tay nắm chặc vào sợi dây, nó ngửa người ra sau trong tư thế sẵn sàng. . . .

Bình minh đang len vào bờ sông hoang vắng!. . . .Trời sáng nhờ nhờ. . . mưa bay lất phất!. . . .gió lạnh vi vút re re!. . . .Thằng Quỉ Sứ đã mất cảm giác lạnh từ bao giờ. . . .Lặng yên như muôn ngàn hòn đá khác ở bãi sông, con quỉ nhỏ cô đơn đứng đấy như một tiềm thức của bản năng sinh tồn. . . Cái mệt mỏi mơ hồ đưa nó chìm dần. . . . chìm dần vào cơn buồn ngủ!. . . .Nó đang muốn mê đi!. . . .Tiếng nước chảy, tiếng chim hót líu lo, tiếng lũ khỉ khọt khẹt, như từ một cõi xa xăm nào vọng về. . . .mơ hồ như thực như hư!. . . . .Tội nghiệp thằng bé đã hoàn toàn kiệt sức, nó vẫn đứng đấy nhưng đang chìm dần vào cơn mê. . . . Trên khuôn mặt bơ phờ hốc hác đôi môi héo hắt như đang mỉm cười!. . . .Mô Phật!. . . chắc nó lại mơ giấc mơ quen thuộc của nó về một cuộc sống đủ cơm ăn áo mặc và được bình đẳng với mọi người!. . . .

Bỗng nó choàng tỉnh dậy vì một sức giật khủng khiếp. . . .Con thuỷ quái đang đánh đòn quyết định. . . nó lôi thằng bé và hòn đá xuống sông bằng một sức mạnh khủng khiếp. . . .Hai chân thằng bé cày trên bờ sông thành một đường dài. . . .Nước ngập đến chân. . . .đến rốn. . . rồi đến ngực. . . .Buông ra. . . .buông ra ngay. . . nếu không chỉ một tí nữa nó sẽ bị sức nước hút vào vòng xoáy. . . Nó sẽ như cành củi khô chiều hôm qua không bao giờ trồi lên được nữa!. . . .Nó không sợ chết nhưng nước mắt nó ứa ra. . .Trong màn mưa giá lạnh, mơ hồ nó thấy mẹ nó đang đưa tay vẫy gọi. . . .nó thấy trường thấy lớp. . . .thấy thầy cô. . . .thấy bạn bè. . . thấy con bé Na đang nhoẻn miệng cười. . . Không! nó phải sống, mà mẹ nó cũng phải sống!. . . .Thằng Quỉ Sứ gầm lên một tiếng lớn kéo ngược trở lại. . . .Con thuỷ quái lồng lộn chung quanh . . . .dây câu quấn vào người. . . .những lưỡi câu bén nhọn có ngạnh cắm ngập vào da thịt thằng bé. . . . máu nó đã chảy ra hoà với nước sông giá lạnh. . . . Thế nhưng mặc kệ!. . . .con quỉ nhỏ như đang trong cơn mê sảng của cuộc tồn sinh. . . .nó vừa khóc vừa la hét vừa kéo con chình vào phía bờ đá. . . .Haha!. . . ha. . . trong cơn mộng du, nó thấy mẹ nó. . . thấy con bé Na. . . .thấy thầy cô ở ttrường. . . . thấy đám bạn quái ác. . . .đang nhảy múa chung quanh hò reo cổ vũ. . . .nó kéo và kéo! . . .máu chảy hoà nước sông. . . .nó kéo và kéo! . . .con thuỷ quái lồng lộn chung quanh. . . nó kéo và kéo! . . . . Đá trơn làm nó loạng choạng, thế nhưng nó lại trụ vững. . . nó lại kéo và kéo! . . .nó khóc và khóc. . . nó cười và cười. . . .nó la hét và kéo. . . .nó mê sảng nhưng vẫn kéo. . . .cơ thể nó kiệt lực nhưng tình thương và ý chí vẫn thúc dục bồi hồi!. . . .haha!. . .ha! . . nó kéo và kéo. . . .chân nó đã dẫm trên bờ sông hoang vắng. . .mặc!. . .nó kéo và kéo!. . . nước mưa ràn rụa trên mặt, nước mắt mằn mặn trên môi. . . .mặc!. . nó kéo và kéo!. . . Vấp một hòn đá thật to. . . ngã sóng soài. . . .như trong cơn mộng du, nó quàng tay ôm lấy hòn đá, dây câu vẫn nắm chặc trong tay. . . .

Thằng bé đã mê sảng hoàn toàn. . . nó lịm đi mà vẫn ôm khư khư hòn đá. . . mà vẫn nắm thật chắc sợi dây câu!. . . .Gió vẫn thổi!. . . .mưa vẫn bay!. . . dòng sông vẫn đang hát ca!. . . .Thằng Quỉ Sứ mình đầy lưỡi câu cắm ngập vào người, từ nhừng nơi ấy dòng máu trẻ thơ đang ri rỉ chảy ra hoà với nước mưa rồi thấm vào lòng đất mẹ!. . .Haha!. . .ha!. . . Con quỉ nhỏ như đã hoá thành đá. . . .hoá thành hòn đá có linh hồn!. . . .hòn đá có con tim đang bồi hồi thổn thức!. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
...

Phải khó khăn lắm lão Ngưu mới gỡ được tay thằng bé ra khỏi sợi dây câu và hòn đá:

- Tội nghiệp !. . . nghiệp chướng sâu dày !. . . Nhưng đã đến ngày đến tháng rồi đây !. . . .

Bế thằng bé vào bìa rừng, đặt nằm trên một phiến đá. Lão già vận công bẻ gảy từng cái lưỡi câu, rồi nhổ nó ra khỏi cái cơ thể còm mhom của thằng bé. Lão lấy khăn ướt lau sạch các vết máu khô. Lấy trong túi vải ra một ít thuốc cao, lão cẩn thận bôi vào từng vết thương. Đôi mắt già nua như ánh lên niềm thương cảm xót xa!. . . .

Cho thằng bé uống một viên thuốc hoàn để trị nội thương và bồi dưỡng nguyên khí. Xong đâu đấy lão ngồi kiết già bên cạnh, chấp tay thụ khí, vận công chữa thương cho con quỉ nhỏ. Hai tay lão như đang lướt trên lớp khí trường của thằng bé. Đột nhiên nó dừng lại rung lên bần bật. . . .Lão già hét lên một tiếng lớn co tay điểm vào dũng tuyền, uỷ trung, trường cường, mệnh môn, linh đài thần đạo, ngọc chẩm. . . .và cuối cùng lão xoè tay vận cộng đập nhẹ vào bách hội ở đỉnh đầu. Thằng bé kêu lên một tiếng đau đớn. Nó há miệng nôn ra thật nhiều nước!. . . .Chắc lúc vật lộn với con chình nó đã bị uống no nước!. . . .

Lật ngửa thằng bé trên đá. Tay phải lão dùng cầm nả thủ chộp vào đan điền tinh khí hải, tay kia lão xoè ra áp huyệt lao cung của bàn tay trái vào ấn đường là đan điền thần của thằng bé. Nó thấy, khi nóng khi lạnh, chân khí chạy rần rần trong cơ thể như có muôn ngàn mũi kim châm vào da thịt rất khó chịu. Thế nhưng nó bặm môi, chẳng kêu rên một tiếng. Lão già cười hề hề, mưa bay lất phất, râu và tóc lão như đang nở hoa:
- Gan dạ. . . .dũng cảm. . . .có nghị lực. . . .gân cơ xương cốt lại rất tốt. . . .nếu được đào tạo nhất định sẽ thành tài. . . hềhề!. . . Nhưng cũng còn phải xét và thử thách về hạnh kiểm nữa!. . . .
Lão Ngưu cởi cái áo trên người mặc cho thằng bé. Bắp thịt cuồn cuộn rắn chắc, bộ ngực nở nang, nước da màu đồng hun. . . lão già như cái tượng đá vững chắc, tràn đầy nhựa sống.

Bỗng thằng bé mở choàng mắt. Nó hốt hoảng:
- Con chình. . . con chình đâu?
- Hềhề!. . . Nó vẫn chờ cháu ngoài bờ sông để tiếp tục cuộc đấu đang dở dang. . .
Thằng bé quên cả cảm ơn người đã cứu mạng mình. . . Nó chạy vụt ra bờ sông. Sát mép nước nó thấy một con chình bông khổng lồ đang nắm thoi thóp thở. Hềhề!. . . Chắc nó gần chết rồi, chứ không thì chỉ cần quẫy mình một cái nó đã rơi xuống nước và lũi về vực Bà rồi!. .
Từ khoé miệng con cá chình khổng lồ, một dòng máu đỏ đang ri rỉ chảy loang trên triền cát trắng.
- Haha!. . .ha!. . .Tao đã thắng, mày đã thua!. . . .Haha!. . .ha!. . . mẹ ơi con đã thắng. . . . con trai mẹ đã thắng!. . . .Này anh bạn khổng lồ bây giờ mang mày về làng được, mới là điều khó đây!. . .
Thằng bé thấy điều này gần như là không thể được!.. . .Trời đất!. . . nó to như thân cây tre đằng ngà, dài chắc độ 5 hay 7 mét gì đấy. . . .Thế này thì phải hai người đàn ông lực lưỡng mới khiêng nó về làng được.
Thấy có người đến, con chình hoảng hốt. Nó quẫy đuôi rán trườn ra nước, nhưng đành bất lực:
- Hềhề!. . . Mày đã thua thật sự rồi!. . . Đừng ráng vô ích. . . .
Thằng bé chạy lại, nó túm lấy đuôi con chình và kéo về phía trong. . . Nhưng vô ích nó không thể kéo nổi. . . Chắc khi hôm nhờ sức đẩy của nước, sức bơi và tung quẫy của con chình, nó mới thuận thế mà lôi được con vật lên triền cát, dù chỉ là một tí tẹo!. . . .Còn bây giờ nguy hiểm đã qua. Nó thấy sức mạnh của mình như biến đi đâu mất!. . . Gay go thật!. . .Nếu đem con chình về được làng, nhưng đã chết rồi thì giảm giá trị rất nhiều. . . Hềhề!. . .Nó muốn cho dân làng và đám bạn quái ác của nó phải kính nể. . . Nó muốn bắt gặp tia nhìn nể phục của con bé Na. . . .nó muốn thấy lão thầy thuốc tròn xoe mắt kinh ngạc. . . nó muốn thấy mẹ nó mỉm cười hảnh diện:
- Con trai tôi đấy. . .Thấy chưa ?. . . Có đứa nào bằng lứa mà đã anh hùng như nó!. . .
Nó muốn và muốn, nhưng chưa biết làm thế nào.
- Hềhề !. . .Có muốn già đưa hộ nó về làng không ?
Thằng Quỉ Sứ quay lại. Lão Ngưu đã đứng đấy từ bao giờ. . .Nó sụp xuống ngẹn ngào:
- Con lạy cụ, cụ đã cứu con. . . Nếu không có cụ chắc con đã chết ngoài trời mưa lạnh rồi.
- Hềhề !. . . bận tâm chi điều ấy. Bây giờ hãy nói cho ta biết tại sao con còn bé lại phải đi làm cái việc cực khổ và nguy hiểm này!
. . .
Lão già vận công ôm con chình khổng lồ lên trên bờ đá chổ bằng phẳng. Lão đặt con vật xuống. Gỡ cái lưỡi câu oan nghiệt ra khỏi miệng nó. Bôi vào vết thịt rách một ít thuốc cao. Xong lão vận khí chữa thương cho con vật. . . .
Thằng Quỉ Sứ ngồi bên cạnh, nó vừa nhai ngồm ngoàm một nắm cơm vắt của lão già đưa cho, vừa buồn bã thuật lại cuộc đời khổ cực bất hạnh của mình và lý do của sự việc hôm nay.
Vừa hành công lão già vừa yên lặng lắng nghe. Từ trong sâu thẳm lão thấy một nỗi niềm đồng cảm trào dâng chất ngất:
- Này con!. . .Ta đã trị thương cho con chình rồi. . . Nó sẽ khoẻ mạnh thôi, không chết đâu mà con lo. . . .Nó là loại cá có khả năng thiên di và có thể sống trên cạn rất lâu mà không chết. Hềhề!. . .Bây giờ chúng ta hãy bàn cuộc trao đổi. . . Ta không để con thiệt đâu!. . . Này nhé!. . .ta sẽ giúp con đưa con chình về làng để con vui và hãnh diện!. . . sau đấy ông thầy thuốc trả bao nhiêu thì ta sẽ mua con chình này bấy nhiêu. . . .Con sẽ có tiền lo cho mẹ, ta cũng được việc của ta, còn lão thầy thuốc sẽ tìm thứ khác mà làm đám cũng được. . .
- Thưa cụ !. . .Cụ là ân nhân cứu mạng, Cụ bảo thế nào thì cháu sẽ làm thế ấy. . .Nhưng cháu hỏi khí không phải, cụ cũng mua con chình này để về làm đám à ?. . .Nó là đặc sản cao cấp đấy !
- Mô Phật !. . .Không phải vậy !. . .Ta mua để phóng sanh. . . .Rồi ta sẽ mang nó trở lại đây. . . sẽ thả nó xuống vực Bà. . . nó sẽ ở yên đây. . .chờ đến ngày đến giờ nó sẽ theo dòng sông Cái mà về với biển khơi . . . Mô Phật!. . . Nó sẽ sinh con đẻ cái tại đấy và lại cùng lũ trẻ quay về nguồn . . .quay về vực Bà của chúng ta!. . . Haha !. . .ha !. . .Vòng luân hồi như vậy là khép kín. . .là thuận tự nhiên. . . là hạnh phúc. . . .Rồi con với nó sẽ không còn là kẻ thù bất đắc dĩ mà có thể trở nên bạn bè thân hữu trong cuộc tồn sinh. . .

- Thưa cụ!. . .Như thế là thiệt cho cụ quá!. . .Con biết làm gì để trả ơn cho cụ.
- Con phải đi học trở lại. . . phải trở nên người đạo đức và hữu dụng! . .
- Cụ nói hệt như mẹ con vẫn thường dặn con như vậy.
- Người lớn nào cũng nói với con cháu mình như vậy. . .Haha!. . Ha!. . .Con làm được chứ!. . .
- Thưa cụ!. . .Nhất định được !. . .
- Haha!. . .ha!. . . .
Thằng Quỉ Sứ nước mắt ràn rụa. . .Nó vui quá nên rơi lệ!. . .Nó bàng hoàng như đang nằm mơ!. . .Đây là lần đầu tiên nó được một người khác không phải là mẹ nó, nhìn nhận nó như một con người. . .

Mô Phật!. . .Con Quỉ Sứ bất hạnh thấy mình thật hạnh phúc vì đang được làm người!. . . .

Sông Cái nước vẫn chảy xuôi dòng. . . .Rừng đầu nguồn vẫn đang xào xạc hát ca. . . Gió vẫn hú não nùng trên triền sông vắng. . . .Mưa vẫn đang giăng tơ buồn khắp núi rừng trời đất. . .Hai cái bóng một già một trẻ đang trở về làng. . .trở về cái nơi có nước mắt có tiếng cười. . . .và có tình người trong cay đắng của cuộc tồn sinh.


(Còn tiếp)



MÂY /01/8/2005
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Lão Ngưu 7 - Xin ông thứ lỗi

1125212727Nau%20com_1.jpg

Ánh lửa nhảy nhót, tiếng củi cháy lép bép như tiếng lòng nó reo vui!. . .

Trời vẫn không ngớt mưa!. . . .

Gió rít qua mái rạ. . .hú thảm thiết trên cánh đồng nước ngập trắng xoá. . . rồi mất hút ở tít mù xa. . . . Nơi ấy là cuối cánh đồng Cà Đung. . .Lờ mờ qua màn mưa, Trường Sơn như đang trôi trên dòng nước phù sa. . . .Mưa như thúi đất. . .Bong bóng nuớc nổi lềnh bềnh dọc theo hè rồi chảy lênh láng vào vườn chuối sau nhà. Trong cái lu bể, nước mưa trong vắt không ngớt tràn ra. . . .Cây mít già trước sân gãy một nhánh lớn, lá xanh rụng tơi bời. . . .

Trong bếp, thằng Quỉ Sứ đang nấu cơm. Ánh lửa nhảy nhót, tiếng củi cháy lép bép như tiếng lòng nó reo vui!. . .Thế là mẹ nó đã bớt bệnh. . .Đã ăn được cơm. . . đã bớt đau nhức, nên đêm có thể ngủ yên. . . có thể đi lại trong nhà bằng hai cái nạng gỗ do nó tự làm:

- Đúng là ông thầy Tàu ở chợ Cá tài thật. Thuốc cứ như là thuốc tiên, mẹ nó uống vào hiệu nghiệm ngay. . . .Mà đúng ra cũng nhờ ông cụ tốt bụng mách cho, chứ nếu không làm sao nó biết được. . . .Hềhề!. . .Kể cũng lạ!. . . Tiệm ấy có tiếng là giá cắt cổ, thế sao thuốc bốc cho mình lại rẻ như bèo.. . . .Đúng là như cho!. . . Số tiền nó bán con chình cho ông lão cũng không phải là nhiều lắm. . . .Thế mà dùng để bốc thuốc cho mẹ nó đến nay vẫn còn hơn nửa!. . . .Lão thầy Tàu bảo sẽ hốt tiếp thuốc bổ để bồi dưỡng cho mẹ nó, giá cũng rất rẻ, nó cứ yên tâm đến lấy thuốc đừng ngại!. . . .Kể ra ông ấy cũng tốt đấy chứ!. . . .Đúng là lương y như từ mẫu!. . . .Thế mà cả làng này ai cũng bảo lão ấy chỉ biết có tiền!. . . .Đúng là trăm nghe chẳng bằng một thấy!. . . Nó còn nhớ hôm lão già tốt bụng đưa con chình về đến làng. Sau khi ngã giá với tay thầy thuốc xong. Lão cười hềhề:

- Này con!. . .Bây giờ thì đã biết giá của con chình rồi!. . . Thế nhưng ta chẳng mang tiền theo. Nếu con tin, ta sẽ mang nó trở lại vực Bà để phóng sanh. Sau đó sẽ mang tiền đến để con lo thuốc thang cho mẹ!. . .Có được không, anh bạn nhỏ!. . .

- Cháu tin cụ!. . . .Cụ là người đã cứu cháu!. . .Khi ở vực Bà, lúc cháu mê đi, cụ có thể thả nó xuống sông, nhưng cụ đã không làm như vậy!.

- Hềhề!. . .Chào anh bạn nhỏ!. . .Ta đi đây!. . .Để lâu anh bạn khổng lồ này có thể chết!. . . .

Lão vác con chình lên vai định bước đi. Nhưng đột nhiên đứng lại:

- Này con!. . .Có phải mẹ con đau nặng lắm không? Ta muốn đến để thăm.

. . . .

Thế là lão già tốt bụng theo chân nó về nhà. . . .Lão đã thấy hết!. . .biết hết! . .

Biết cái nghèo. . . cái đói. . . cái thiếu thốn vật chất và tình thương đang giết dần dần. . . giết từ từ. . . người đàn bà khốn khổ và đứa bé bất hạnh này!. . . . .

Thằng Quỉ Sứ ôm mẹ khóc rưng rức. . . Bà ta đang sốt cao. . .hai tay đang bắt chuồn chuồn. . .miệng không ngớt nói mê. . . .

Than ôi!. . . Bao giờ cũng vậy khi mê, mẹ nó đều nói điều gì đó mường tượng như về Trường Sơn. . . về những cơn sốt rét rừng. . . .về những ngày đói cơm lạt muối. . . gió mưa gian khổ. . .về những ác liệt và tình người. . . .về những người bạn với những tâm tình. . .

Than ôi!. . .Bao giờ cũng vậy. . .Nước mắt ràn rụa trên má. . . Tiếng cười hoang dại, chua chát và giận hờn. . . Giọng điệu như thời con gái, bà tha thiết gọi tên một người. . . .Tên của một người đàn ông. . . Nó biết vậy. . . .Thằng Quỉ Sứ biết vậy. . .Bởi lần nào cũng thế! . .

Ôi! Phải chăng, cái tâm tình sâu kín như vết hằn đã cứa nát tuổi thanh xuân!. . . . Bà cười!. . . bà khóc!. . .bà gọi tên!. . . Bao giờ cũng vậy. . .cười!. . .khóc!. . .và gọi tên mãi. . .gọi mãi không thôi!. . . cho đến khi ngất lịm với cơn động kinh co giật trợn trừng!. . . .

Mỗi lần như thế thằng bé chỉ biết ôm mẹ khóc. . .chẳng biết làm gì. . . .Nước mắt chạy quanh. . . Cái buồn như bóp nghẹn con tim bé thơ. . . .Nó mở mắt nhìn mẹ trừng trừng cho đến khi bà qua cơn động kinh từ từ hồi phục!. . . Những ngày mưa gió trở trời như hôm nay là những ngày mẹ nó thường lên cơn.

May mà hôm nay lại có lão già tốt bụng. . . Lão ngồi yên lặng xót xa. . . Khi người đàn bà bắt đầu nói mê. . .và sắp lên cơn co giật. Nhanh như chớp lão điểm một số huyệt đạo trên người bà. Rồi xoè tay áp vào đỉnh đầu, tay kia kiết ấn định tâm. Lão phát công cắt đứt cơn động kinh. . . . Thời gian độ uống một tuần trà, thằng bé thấy người lão mướt mồ hôi, dù bên ngoài trời đang mưa lạnh. Sắc mặt người đàn bà dần hồng hào trở lại. . .bà ta đã đi vào giấc ngủ. . . .

. . . .

Lặng yên không nói gì, cũng chẳng chào từ biệt. Lão già tốt bụng vội vã vác con chình lên vai băng vào mưa gió đi ngược trở lại vực Bà. . . .Thằng Qủi Sứ nhìn theo nước mắt lưng tròng. . . .

Nó chẳng thấy lạnh. . . hình như tình người đã sưởi ấm căn chòi cô đơn!. . . .

Ngay đêm ấy lão già tốt bụng đã quay lại và mang cho nó nhiều hơn số tiền đã thoả thuận. Lão còn mách cho nó biết bệnh của mẹ nó chỉ có ông thầy Tàu ở chợ Cá là có thể chữa được. Nơi ấy giá lại rất rẻ. Với số tiền này nó nhất định có thể chữa lành cho mẹ:

- Yên trí đi anh bạn nhỏ. Trước kia ta cũng có người thân bị mắt bệnh như mẹ cháu và cũng nhờ ông thầy Tàu này chữa khỏi, đến nay chẳng tái phát. . . .Mà này!. . .Để đến sáng mai cháu hãy đi!. . . bây giờ tối rồi. . . nước lại đang lớn. . .đi đêm hôm rất nguy hiểm. Vả lại ban đêm, cháu cũng phải ở nhà canh chừng mẹ cháu chứ.

- Dạ!. . .Ngày mai con sẽ đến ông thầy Tàu.

- Hềhề!. . .Xin chào! . . hềhề!. . .

Tiếng cười của lão già tốt bụng xa dần rồi chìm trong tiếng gió hú và tiếng mưa rào rào buồn bã!. . .

Lão đang đội mưa đi về phía nhà ông thày Tàu ở chợ Cá!. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

. . . .

Thằng Quỉ Sứ đang ngồi học bài trên bục cửa thì mẹ nó ở đồng về. Vẫn là cái dáng tất tả đảm đang. . . . Vẫn là nụ cười yên lặng. . . Vẫn là mồ hôi bết mấy sợi tóc mai. . . Vẫn là cái dáng quen thuộc khi mẹ nó cầm cái nón lá quạt cả cho nó.

Nó thấy lòng rộn lên một niềm vui, hạnh phúc thật bình thường nhưng sao mà to lớn đến thế:

- Mẹ à!. . . Con không nóng. . .mẹ đưa nón đây con quạt cho. . .

- Thế là mẹ con ta đã gặp may. Nhờ ơn Trời Phật gia hộ xui khiến chúng ta gặp được ông thầy thuốc giỏi nên nay mẹ đã lành bệnh. Con cũng đã đi học lại. . . .Thật mẹ rất mừng!. . . Mẹ nghĩ, chúng ta nên sắm một chút lễ mọn đến tạ ơn ông thầy Tàu mới phải đạo.

- Phải đấy mẹ!. . .Tiền bán con chình sau khi bốc thuốc cho mẹ đến nay vẫn còn lại một ít. . . . Chúng ta hãy dùng để mua đồ lễ.

- Này con!. . .Mẹ không hiểu sao thuốc hay mà giá lại lại rẻ thế!. . .Mà ông thầy mới thật là tài, không khám bệnh, chỉ nghe con nói mà vẫn bốc thuốc hiệu nghiệm như thần!. . .

- Đúng là thần y!. . .

. . . . .

Sau khi hai mẹ con thằng Quỉ Sứ ra về. Mụ vợ lão thầy Tàu quắc mắt nhìn lão chồng còm nhom:

- Này!. . .Sao ông lại bán thuốc cho nó rẻ thế !. . . .Trời ơi là trời !. . . Có phải ông mê nó rồi bớt giá không ?. . .Buôn bán như ông thì có mà ăn cám!. . .

- Có biết ất giáp gì đâu mà mê với ngộ . . .toàn là bốc thuốc mò!. . .Bữa nay mới thấy người bệnh đấy chứ.

- Này! . . .Xem bà là con nít sao ? Không thấy nó. . .không bắt mạch cho nó làm sao ông hốt thuốc nó lành bệnh được? . . . Có chăng ông là thánh sống ?

- Đúng là thánh sống !

- Ông bảo sao ?

- Tôi nói, lão già đó đúng là thánh sống. Đơn thuốc hay cực kỳ. . .Trong nghề mới biết được. . . Đúng là từ chỗ chết mới dành được cái sống. . .Khi lão đội mưa dến đây, quần áo rách nát, đầu tóc rối bời, quả thật tôi có hơi khinh thường. . . Nhưng khi lão mượn bút viết đơn, chữ thảo như rồng bay phượng múa. . . Các vị quân thần tá sứ bổ trợ đúng phép. . . Tôi mới bắt đầu vị nể. . . . sau đấy trao đổi qua y lý thấy kiến thức uyên bác. . .Rồi nay, bệnh nhân lành bệnh nan y. . . Chẳng phải thánh sống là gì ?

- Nhưng đó là ai ?

- Tôi nào có biết. Ông ấy bảo ngày mai có một thằng bé bộ dạng rất xấu xí kỳ dị đến hốt thuốc cho mẹ nó. Thì hốt theo đơn này. Tiền thì chỉ lấy cho có lệ. . . Giá phải thật rẻ!. . . Thiếu bao nhiêu lão sẽ thanh toán. . . .Lão đưa trước một khoản tiền.. . . .và cứ cách nửa tháng thì lại đến đây thanh toán sòng phẳng. Tôi có hỏi tại sao phải làm thế. Ông ta bảo đấy là người nhà của mình. Nhưng người ta không chịu nhận sự giúp đỡ nên ông ta phải giấu mặt và dặn tôi cũng không được nói cho người bệnh biết. . . .hềhề. . . cả đời tôi chưa thấy ai có lòng như vậy !. . Thế nhưng nay bệnh nhân đến, tôi có hỏi mới biết là họ chẳng còn ai họ hàng thân thích, bạn bè cũng chẳng có. . . Tôi thật lấy làm kỳ. . .

- Đúng là chuyện lạ,

- Bà yên trí đi!. . .Hôm nay đúng hẹn thế nào lão ta cũng đến.

Vừa lúc ấy Lão Ngưu bước vào. Lão để dép ở ngoài hè rồi chân trần từ tốn đi vào nhà.

Lão thầy Tàu liến thoắng:

- Ông ấy đây. . .Này !. . .Ông chẳng phải là họ hàng gì của họ tại sao lại làm thế.

- Tôi giúp họ vô vụ lợi. Và chẳng muốn họ mang ơn mình.

- Nhưng họ lại mang ơn tôi. . .

- Ông buôn bán, điều đó là cần thiết để phát triển. Còn tôi tu hành, để họ mang ơn thì rễ nhân duyên sẽ phát sinh. . . .Còn thấy chết mà không cứu thì phạm hạnh từ bi của nhà Phật. . . .Bởi vậy tôi phải làm như thế xin ông thứ lỗi cho ! . .




(Còn tiếp)

Mây/24/8/2005
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

Lão Ngưu: Phần 8 - Người bạn lặng yên.

1125879912Gio%20nui_1.jpg

Gió rừng nghịch ngợm dạo chơi từ trong ra ngoài. . .

aaaaLưng dựa vào vách đá già đầy rêu. Khiêm tốn nép mình dưới gốc cây đa to tướng rễ chính rễ phụ chằng chịt phất phơ. . . .

Lều cỏ trống hoang! . . . .

Gió rừng nghịch ngợm dạo chơi từ trong ra ngoài. . . .Thổi sạch tro ở bếp lên trời. . . .Thổi tung cả râu tóc của lão già, đang ngồi lặng yên quay mặt vào vách đá. . . .

Dưới kia, sau lưng lão. . .Con sông Cái vẫn đang hát ca trong màn mưa xam xám. . . xiêng xiêng. . . . buồn bã!. . .

Đằng xa kia, bầy trâu vẫn đang bình yên gặm cỏ trên dãy đồi nhấp nhô như bát úp. . . vàng nhạt. . . xôn xao vệt nắng quái mùa đông!. . .

Trước mặt, ở cái khe nứt trên vách đá, đầu lửa cây hương lúc đỏ rực lúc nhạt nhoà như cái tâm tình của lão già. . . .lặng lẽ. . . sâu hun hút. . . .lúc đầy. . . lúc vơi! .

- Thế là người bạn lặng yên của lão đã ra đi! . . . .Tịch mịch mà đi vào nhân thế!. . . . Chẳng nói, chẳng cười, chẳng làm, chẳng suy nghĩ gì, mà lại độ sanh! . . . .

Đã mấy chục năm rồi!. . .Từ ngày rời ân sư xuống núi, lão đã được thầy tặng cho cái tượng Phật bằng đá trắng như ngọc, do đích thân người tạc. . . .Trên bước đường phiêu bạt. . . mọi cái đều thay đổi!. . . .mọi thứ đều chẳng còn!. . . .Thế mà cái tượng đá nhỏ xíu này vẫn theo sát bên mình lão. . . .Nó như cái tình của người thầy già nơi chốn tổ. . . .Như hình bóng của Như Lai đang gia hộ độ trì! . . .

Mô Phật!. . .Còn hơn thế nữa! . . . .Cùng người bạn già lang thang nơi trần gian gió cát, đến nay nó đã thấm biết bao mồ hôi và nước mắt của lão! . . .Đã quyện biết bao hơi thở và tâm tình của lão! . . . Đã chứng kiến biết bao chướng ngại và buồn vui! . . .Biết bao ân tình và cay đắng! . .

Mô Phật!. . .Nó cũng đã thấm đậm biết bao, hương thầm an lạc của cái tự tại mà rỗng không!. . . .

Ha ha!. . . ha!. . .Nên nay, nó chẳng còn là cái tượng đá vô tri để lão sùng kính nữa!. . . .Chẳng còn là cái thượng đế hữu nhân cách để lão quì lạy nữa!. . .Mà đã từ lâu rồi. . . từ bao giờ chẳng biết. . . .Nó đã trở thành người bạn thân thiết lặng yên!. . . .Người bạn duy nhất Một để lão xẻ chia. . . .tâm sự. . . .đồng cảm và hợp nhất ở linh hồn!. . . .

Haha!. . .ha!. . .Lão ngồi thiền . . . người bạn lặng yên cũng được mời để cùng thiền định. . . Lão ăn cơm. . . người bạn lặng yên cũng được mời để cùng ăn cơm. . . .Lão uống nước, mặc quần áo, đi chơi, chăn trâu, hái rau rừng, vào núi . . . . .bao giờ cũng cùng đồng cảm xẻ chia với người bạn lặng yên!. . . .

. . . .

Than ôi!. . . Thế mà hôm nay lão hành thiền chỉ có một mình!. . . .Trên chỗ hổng trên vách đá, nơi người bạn lặng yên vẫn thường ngồi đấy mỉm cười. . . .hôm nay lại rỗng không. . . Chỉ còn lại cây hương đang đầy vơi cùng gió núi!. . . .Chỉ còn lại lão Ngưu đang ngồi lặng yên trong căn lều cỏ, trong cái giá lạnh của chiều đông!. . .

Còn người bạn lặng yên thì . . . Than ôi!. . .lại đang ngồi tại tiệm cầm đồ của lão Mập ở chợ Cá. . . .

. . . .

Bức tượng tuy nhỏ nhưng lại là một tác phẩm điêu khắc tuyệt tác. Nét chạm hào hoa, ngẫu hứng, đầy sinh lực!. . . Nếu lấy đèn Pin dọi từ phía sau, tượng đá trắng sẽ nổi rõ mấy đường vân li ti như sợi tóc, đỏ như máu. . . .Trông rất giống nhâm đốc và kỳ kinh bát mạch trên cơ thể người!. . . .

Lão Mập đúng là tay sành sỏi!. . . .Nhân một buổi đi săn cùng mấy người bạn. Khi vào trú mưa ở cái lều cỏ của lão Ngưu, tay chủ hiệu cầm đồ đã mê mẩn bức tượng đá. Lão đã trả một giá khá cao!. . . Lão Ngưu hơi bất ngờ và ngạc nhiên. . . .Đối với một người nông dân nghèo ở cái làng heo hút này thì đúng là một tài sản!. . . Bởi nó có thể đủ cất một cái nhà gạch, tậu một con trâu và vài thửa ruộng nhứt đẳng điền!. . . .Thế nhưng lão già đã từ chối. . . .

Trước khi về lão Mập còn tiếc rẻ dặn lại:

- Hềhề!. . . khi nào nghĩ lại thì cụ có thể đến tiệm tôi!. . . .Lúc nào tôi cũng hoan nghênh và có thể tặng cụ thêm chút ít. . . .Đến chợ Cá thấy cái nhà nào cao và to nhất là nhà của tôi!. . . .Hềhề!. . . Cụ hỏi thì ai cũng biết Tư Mập này cả!. . . .

. . .

Lão già thở dài!. . .Đúng là lão đã nghĩ lại!. . .

Chính lão đã mang người bạn lặng yên của mình đến đấy để đổi lấy số tiền. . . .Số tiền ấy lão đã dùng để mua con chình và trả tiền thuốc cho mẹ thằng Quỉ Sứ!. . . .

Ôi!. . Đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh, với con người!. . . .và với cả con vật! . . .Nhưng lão già chẳng có gì, ngoài cái tâm . . . cái tình. . . và cái tượng Phật đang thờ . . .đang hương khói!. . . .

Thế nhưng con tim đại bi đã bất ngờ ra mệnh lệnh và đứa con của mẹ vũ trụ đã hành động tức thì. . . . . tức khắc. . .tự phát. . .chẳng nghĩ suy. . . chẳng đắn đo! . . . .

Mô Phật!. . .Lão chắc người bạn lặng yên của mình cũng chẳng đắn đo!. . . .

Trong cái giá lạnh buồn thiu của buổi chiều mưa nơi bờ sông vắng. . . . Chấp tay thành kính, lão ngước mặt lên trời:

- Như Lai chắc hiểu lòng đệ tử!. . . .Còn đệ tử tin chắc nếu ngài ở đây tại giờ phút ấy ngài cũng chẳng đắn đo!. . . .Mô Phật!. . . .Đệ tử này, tài hèn đức bạc. . . nên đành phải nhờ cái tướng, phải nương cái hình của Như Lai để độ sanh!. . . . Xin ơn trên xá tội! . . .

Trong cái tâm tình trào dâng chất ngất, qua màn mưa đôi mắt già nua nhìn về phía chân trời xa. . . nơi Trường Sơn đang nhạt nhoà như thực như hư:

- Ân sư chắc hiểu lòng đệ tử!. . . .Còn đệ tử tin chắc nếu ngài ở đây tại giờ phút ấy ngài cũng chẳng đắn đo!. . . .Mô Phật!. . . .Đệ tử này, tài hèn đức bạc. . . nên đành phải nương cái đạo hạnh, phải tựa cái từ bi của thầy để độ sanh!. . . . Xin thầy xá tội! . . .

Haha!. . ha . . .Con tim lão như vỡ tan!. . . Tình thương. . . .lòng biết ơn. . . .cái đồng cảm. . . .như những tia chớp rạch ngang xẻ dọc trên bầu trời đại bi rỗng không!. . . .Ôi!. . .Cái rỗng không mà hoát nhiên bỗng thành cơn pháp vũ!. . .

Bỗng tâm tình lão vụt đau nhói, như lưỡi gươm trí huệ của đức Văn Thù đã thình lình chém chết cái tôi! . . . .Từ chánh định lão lọt qua trạng thái tâm không. . . .rồi diệu hữu. . . rồi trung quán song chiếu. . . .rồi lặng yên chỉ còn cái biết!. . . . .

Ôi!. . .Phải chăng lão đã hợp nhất với Phật trường qua cửa ngõ của con tim vô ngại đại bi!. . . .

Haha!. . ha . . .Năng lượng trào dâng chất ngất!. . . .

Tay lão tự đảnh lễ lên trời. . . lên xung quanh trên cao. . . .đảnh lễ Như Lai, chư Bồ Tát và Tổ Sư. . . .

Tay lão tự đảnh lễ về phía chân trời xa. . . . về phía ân sư và chư huynh . . . .

Tay lão tự đảnh lễ xuống đất. . . .về phía những người bạn vô hình vô tướng. . . . .đang thương cảm dõi theo những bước thăng trầm của người con trần thế, trên bước đường tiến tu nhiều chướng ngại gian nan!. . . .

. . . .

Trong cái một mình tịch mịch lão như giao cảm với ân sư!. . . Mà cũng chẳng phải thế! . . .Hình như cái trong suốt tự biết chẳng vì sao! . . .Lão biết người bạn lặng yên, ra đi mà vẫn không vắng mặt!. . . . Biết Như Lai là thường trụ khắp mọi nơi!. . . .Biết Phật tánh luôn ẩn tàng nhưng luôn phải tuỳ duyên!. . . .Lão biết Phật tại tâm!. . . Nhưng tâm chẳng trong, chẳng ngoài, chẳng ở giữa . . . .mà luôn tuỳ duyên hiển tướng!. . . .
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113

...

Haha!. . .ha!. . .Lão biết Phật ở tại chùa mà cũng ở khắp nhân gian ! . . .Thế cho nên lão đã tự biết số tiền còn lại phải làm gì ?!. . . .

. . . .

Đã chập choạng tối. . . .Mưa gió đầy trời . . .Chẳng thấy một bóng người. . . Lạnh lẽo . . .hoang sơ. . . . buồn hiu hắt!. . .

Sau khi nhốt trâu vào chuồng, đóng cổng, sập liếp che mưa. . . .Vai quàng cái tơi lá cọ đã cũ, đầu đội cái nón cời, lão Ngưu xuống bến sông qua đò để về làng. . . .

. . . .

- Xin chào cụ chủ nhiệm

- À chào cụ. Cụ có phải là cụ già chăn trâu cho Hợp Tác không ?

- Dạ phải.

- Sao, lâu nay cụ vẫn khoẻ chứ ? Sinh hoạt có ổn định không ? Mưa gió thế này mà cụ đến chơi, chắc là có việc ?

- Dạ có chút việc muốn nhờ các bác trong hội khuyến học giúp cho ?

- Mời cụ uống chén trà nóng. Rồi có việc gì xin cụ cứ nói.

Vừa nhấm nháp ly nước trà nóng toả hương thơm phức, lão Ngưu vừa thuật lại đầu đuôi sự việc mình có tiền. Sau cùng cụ muốn dùng số tiền còn lại để mua tặng cho gia đình thằng Quỉ Sứ một con trâu cái. . . Cụ bảo:

- Hợp tác sẽ dạy cho nó cày bừa. Nhờ con trâu này nhà nó mẹ goá con côi sẽ bớt đi nhọc nhằn nơi đồng áng. Ngày nghỉ, còn có thể cày thuê để kiếm thêm thu nhập. Khi trâu đẻ nó sẽ được con thứ nhất!. . .Còn con mẹ vẫn thuộc Hội Khuyến Học. Hội có thể quyết định để nó tiếp tục chăn dắt để nhờ đường cày và có bê con, hoặc giao cho người khác cũng có hoàn cảnh khó khăn như vậy! . . .Hềhề!. . .Trâu đẻ ra, cứ một con của người nuôi. . . rồi một con của hội. . . .Như thế chẳng bao lâu, hội sẽ có nhiều trâu và có thể giúp cho các gia đình nghèo khác đỡ bớt gánh nặng trong đồng áng và nhứt là có tiền lo cho các cháu đi học!. . . .

Nghe cụ già chăn trâu nói, biết hoàn cảnh khó khăn của cụ. Lòng đầy thương cảm và kính phục, cụ chủ nhiệm ôn tồn:

- Dù rất muốn. Nhưng đúng là hợp tác chưa đủ sức để lo cho các hộ nghèo. Cụ có tâm như vậy rất quí. Tôi thay mặt các cháu học sinh nghèo hiếu học và các gia đình nghèo, xin cảm ơn cụ đã có lòng. Tôi cũng xin thay mặt hội khuyến học nhận số tiền này và sẽ làm theo ý cụ !. . . Thưa cụ, tôi sẽ cho thông báo việc này trên loa phóng thanh của xã và trong dịp mít tinh sắp tới, tôi sẽ nên gương cụ để mọi người làm theo.

- Thưa cụ chủ nhiệm! . . Tôi ủng hộ số tiền này với một điều kiện là cụ phải giữ kín việc này đừng cho ai biết!. . .nhất là những người đựợc trợ cấp !. . .

- Tôi sẽ làm theo ý cụ. Nhưng thưa cụ tại sao phải làm thế?

- Tôi là người tu hành, làm thiện không cần tiếng khen. Vả lại nếu để người khác thọ ơn mình thì rễ nhân duyên sẽ mọc. Còn thấy khổ mà không cứu thì không trọn hạnh từ bi! . . . .

Mô Phật !. . .Bởi vậy nay tôi đến đây nhờ Hội Khuyến Học giúp cho. . . .Tôi xin chân thành cảm ơn ! . . .


( Còn tiếp)

Mây/1/9/2005
 

nguyenvanhoc2006

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn
Phật tử
Tham gia
2 Thg 12 2006
Bài viết
5,891
Điểm tương tác
1,535
Điểm
113
Lão Ngưu 9 - Mùa xuân cuộc đời.

Thế là mùa bão lụt đã qua. . . .


Ánh nắng ấm áp nhảy múa trên cánh đồng cỏ bao la rồi đậu trên ngọn luỹ tre làng xơ xác. . . .Bên dưới, Lại Giang nước lại lững lờ trôi. . . .


Ông tha thì bà không tha

Làm ra cái lụt 23 tháng mười!. . .


Ở cái làng Bến Mít này, phải qua cái ngày định mạng ấy người dân mới thở phào nhẹ nhõm. . . .Năm nào cũng lụt bão. . . .cũng tàn phá. . .cũng vật lộn với trời với nước. . . .với cái nghèo. . .

Ngày giáp hạt, trong nồi củ mì và hạt mít độn nhiều hơn cơm. . . .Trẻ con lại nghỉ học giúp bố mẹ đưa trâu lên núi rồi lại đưa về cho kịp làm mùa. . . .

Mưa và gió. . . Cả làng ngâm nước bạc suốt ngày. . . .Nón cời trên đầu. . . .Tơi lá trên vai. . . .Nỗi nhẫn nhục hằn lên khuôn mặt hốc hác. . . . Nụ cười cam chịu héo hắt trên môi. . . .Thế nhưng biết làm sao!. . . Nghèo khổ quá còn biết đi đâu!. . . Mà nếu có thể đi đâu họ cũng chẳng chịu đi bao giờ. . . .Họ nhớ và thương đồng quê như thương nhớ người yêu nên chẳng chịu rời.

Mô Phật, trong làng có mấy người là cán bộ. Nghe đâu làm lớn trên tỉnh. Đưa bố mẹ lên thành phố để thoát khổ. . . .Thế nhưng chỉ được mấy hôm, các cụ lại mò về. . . .Gặp nhau mừng mừng tủi tủi. . . Hỏi ra mới biết cụ nhớ đồng quê. . . Nhớ con trâu giếng nước bờ tre. . . .Nhớ tiếng xe nước kẽo kẹt than vãn suốt ngày đêm. . . .Nhớ tiếng gió hú trên cánh đồng Cà Đung. . . .Nhớ ngày hè giếng khô ao cạn . . . Nhớ ngày lụt bão nước nguồn tràn về, tiếng mõ gọi trâu lên núi với hàng trăm bó đuốc cháy bập bùng. . . .

Than ôi cụ nhớ cả cái mùi bùn non hăng hắc tanh tanh sau cơn lụt. . . Chẳng phải cụ đã từng bốc nó lên cầm trong tay như báu vật trời ban cho dân làng để có cái ăn cái mặc sao. . . . .Ôi nhớ quá . . .nhớ quá. . . nhớ các bà các cụ các ông ngày rằm mồng một lên đình lễ Thánh khói hương nghi ngút. . . .

Mô Phật!. . .Thế là tôi lại mò về. . . Sống chết tôi cũng về. . . Ông nhà tôi chết chôn ở đây. . . Các cụ họ nhà tôi chết cũng chôn ở đây. . . Tôi biết linh hồn họ vẫn thường có mặt ở đây. . .Trần sao âm vậy! . . . Tôi thương nhớ cái làng quê này thế nào thì hương linh các cụ cũng thế. . . Mô Phật, tôi chắc linh hồn tổ tiên vẫn quấn quất nơi đây để sum vầy và gia hộ độ trì cho cháu con. . .

Con cái tôi chúng có hiếu như vậy là quí . . . Nhưng tôi lại thương nhớ đồng quê nên về để vui với bà con chòm xóm rồi gởi nắm xương tàn trên đất tổ tiên. .

. . . .

Hôm nay là ngày đưa trâu về làng để kịp làm mùa. Để sau đó chúng còn phải ngâm mình dưới nước lạnh, cào cát làm bờ xe, kịp tháo nước cho cánh đồng vừa cấy.

Lão Ngưu đứng trên đầu mỏm đá nhìn xuống bờ sông nơi lũ trâu sẽ ào xuống để bơi qua làng.

Lão nheo mắt nhìn về phía tó trâu trên sườn núi. Nơi ấy lũ trẻ trong làng đã đến nhận trâu để đưa về.

Gió sớm thổi tung râu tóc. . . Ánh mặt trời rực rỡ khiến lão không nhìn thấy gì ngoài màu xanh của cánh đồng cỏ dập dềnh như sóng biển. . .

Ngậm sừng trâu vào miệng. Lão ngước mặt lên trời thổi một hơi thật dài . . .tu . . tu .tu .tu . .u. u. . .u. . .! . . .Lập tức từ sườn núi có tiếng trâu rống trả lời. . . Hềhề. . .con Cộ đã già mà tiếng vẫn còn khoẻ ra phết. . . Lão biết đó là tiếng của con trâu đầu đàn. . . bởi chả có con nào dám rống lên trước nó. . . . . . .

Bầy trâu như dòng sông đen ngòm từ sườn núi trườn xuống đồng cỏ rồi chảy dài ra bờ sông. . . .Tiếng trâu đực rống gọi đàn. . .trâu cái nghé ngọ gọi con. . . .tiếng chân trâu nện xuống đất núi thình thịch. . hoà với tiếng nước sông réo ồ ồ. . . nghe như tiếng sấm dài âm vang từ lòng đất.

Khi đoàn trâu đến gần lão nghe cả tiếng sủa của con Mực. Nó đang làm nhiệm vụ, gom mấy con nghé đi vào hàng. . . mà lũ nghé con thì còn mải tung tăng trên cánh đồng cỏ ướt đẫm sương đêm. . . .

Tụi trẻ ngồi trên mình trâu điệu nghệ như dân cao bồi trên mình ngựa. . . Một tay cầm dây mũi, tay kia cầm roi chúng không ngớt la hét quất roi vào mông để đưa trâu đi đúng đường. . . .

Khi đoàn trâu đã tiến sát bờ sông. Thấy nước còn lớn nên con đầu đàn đứng lại. . . .Cả đoàn dừng theo. . . lũ trẻ quất roi vào mông. . . mặc. . .chúng chẳng nhúc nhích. . .

Thấy vậy, lão già liền từ mỏm đá nhảy xuống, vọt lên mình con Cộ. Lão vỗ xuống lưng con trâu đánh bộp một tiếng rõ to. Thúc hai ống chân như sắt nguội vào hai bên hông con vật. Rồi quát lên như tiếng sét. . . .Con Cộ giật nẩy mình, lập tức lao xuống dòng sông. . . .Cả bầy cũng ào theo. . . . Dòng sông đục ngầu. . . Nước sùi bọt trắng xoá, bắn tung toé khắp nơi. . .

Tiếng trâu rống. . . Tiếng lũ trẻ cười đùa la hét. . . Lão già nghe như tiếng của mùa xuân đầy sức sống đang tràn về trên dòng sông quê. . .

Bầy trâu như mũi tên đen đang từ từ nhích sang bờ bên kia. . . Tại đầu mũi tên là con trâu đầu đàn. Tiếp theo hai bên là hai hàng trâu đực bơi chắn sóng. Trâu cái và trâu con bơi ở trong. . .

Trâu mẹ không ngớt nghé ngọ gọi con. . . .Lão Ngưu quay đầu ra sau hét thật to để át tiếng nước réo ồ ồ :

- Nắm đuôi. . . nắm đuôi. . . .

Lũ trẻ tuột xuống nước, hai tay chúng nắm chặt đuôi trâu và bơi phía sau trâu để tránh nước cản. . . .

Ở cái làng Bến Mít này trẻ con làm vậy là điều bình thường. . . Cuộc sống khắc nghiệt đã đào luyện chúng tính gan dạ và lòng quả cảm ngay từ những ngày còn bé xíu. . .

. . . .

Sau khi đưa trâu về làng. Thằng Quỷ Sứ mượn thuyền đưa ân nhân của nó qua sông. Nó đã nhận ra người mua con chình và trị bệnh cho mẹ nó. . . .

Dẫn thằng bé về túp lều tranh của mình. Đưa cho thằng bé một gói to gói bằng lá chuối rừng. Lão già dặn dò:

- Đây là một số thảo dược ta hái được trong rừng này. Nó có tác dụng đối với bệnh của mẹ cháu. Cháu mang về khi nào trở trời thì sắc cho mẹ uống. Cứ một gói nhỏ đổ đầy một ấm nước. Dùng cái ấm đất nhà cháu thì vừa. Ta đã xem rồi. Sắc còn một bát thì được. Dùng cái bát hôm trước cháu mời ta uống nước chè xanh ấy. Uống khi còn nóng, nhớ cho vào một tán đường đen vì rất đắng.

- Sao thầy thuốc bảo mẹ cháu đã lành hẳn rồi?

- Mẹ cháu bị chất độc khai quang không thể lành hẳn được. Bây giờ tuy đã khoẻ, nhưng cần uống thuốc này để đề phòng tái phát.

- Thưa cụ, con cảm ơn cụ đã cho thuốc.

Thằng bé bồi hồi xúc động, cầm gói thuốc nước mắt rưng rưng. . . .Nó thấy mình hết là Quỷ Sứ. . . và được thành người thực sự như mọi người!. . . .

Nó vừa quay ra thì cụ già đã gọi trở lại:

- Mô Phật, rừng này rất nhiều dược liệu. Nếu con có thời gian. Ta sẽ chỉ chỗ có cây thuốc này cho con và hướng dẫn con cách sao chế để tự mình làm lấy. Ngoài việc trị bệnh cho mẹ. Nếu con biết hái dược liệu và sơ chế, thì có thể mang ra thị trấn bán kiếm được tiền. Như vậy mẹ con sẽ đỡ khổ hơn.

. . .

Lão Ngưu đang sửa lại tó trâu thì thằng Quỉ Sứ đến. Nhìn thấy nó nhưng lão già vẫn yên lặng tiếp tục làm việc chẳng nói gì. . . .

Bởi lão đang hành thiền. . Vừa niệm Phật tam muội lão vừa lợp nhà. . . Bên trong chẳng thất niệm. . .bên ngoài khí hiển thị tuỳ duyên. . .nhanh nhẹn khéo léo. . .chính xác. . .đầy ngẫu hứng!. . .

Đang dở dang vừa định nhảy xuống thì thằng Quỉ Sứ đã nhanh nhẹn chụp lấy tấm tranh và quăng vèo lên mái. Cụ già nhanh nhẹn chụp lấy. . . .nó lại tiếp tục quăng. . .cụ già lại tiếp tục chụp. . .khi được một đống to, lão bắt đầu lấy từng tấm ra lợp. . . .

Gối đầu. . .xỏ lạt. . .dún giây. . . ngang qua đầu hồi. . . lão ấp gà ấp vịt. . .lại xỏ lạt. . .lại dún giây. . .gối đầu. . .xỏ lạt. . .dún giây. . .cứ thế. . .cứ như thế. . .nhanh nhẹn chính xác vui vẻ. . .định tâm và an lạc. . . tỉnh giác và chánh niệm. . . lên đến nóc. . .thì kẹp nẹp xóc nóc. . . .lão làm thoăn thoắt. . .nét mặt bình an. . .mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. . .cặp mắt lấp lánh như đang mỉm cười. . .

Kỳ lạ thay!. . Từng động tác tỉnh giác đều như bắt nguồn từ con tim tràn đầy rung động. . . .Lão biết hết. . lão làm mọi thứ mà như vẫn còn lặng yên! . . .Mô Phật. . .Thì ra lão chẳng làm. . . mà là lão đang thấy mình làm. . .đang buông xuôi để cái cơ thể mình làm còn mình thì đang hưởng cái hạnh phúc của sự làm. . . .Haha!. . ha!. . .Lão ngộ ra một điều. . . Làm cái gì không quan trọng. . . tỉnh giác khi làm mới là tất cả. . . Chẳng phải vậy sao?!. . . Nhất cử nhất động đều đem lại hạnh phúc vô biên. . . .Một ánh mắt. . .một nụ cười. . . một lời nói. . . một hành động dù bình thường nhất đều là biểu thị của thượng đế. . . đều là hạnh phúc tự nhiên!. . .

Mô Phật. . .Cái tỉnh giác là sợi dây thiêng liêng nối liền mọi hoạt động với hạnh phúc. . . .Thế thì sao lại chỉ có ngồi im?. . .Chẳng phải ngồi im cũng là làm sao?!. . . .Thế thì sao lại cố truy tìm hạnh phúc ? . . .Chẳng phải cái hạnh phúc thực sự thì không nguyên nhân sao ?. . .Cho dù nguyên nhân ấy là thiêng liêng hay trần tục. . . thực tế hay vô vi. . . con người hay thần thánh. . .lý tưởng hay hoang tưởng. . .Haha!. . ha!. . đối với lão chúng đều là giả tạo. . . vì đều lệ thuộc. . . .vì đều phụ thuộc. . .và đều là hạnh phúc của cái tôi nô lệ. . . chẳng phải hạnh phúc của sự tự do tuyệt đối!. . . .

Chẳng phải cái chân hạnh phúc nếu có là có sẵn sao?. . .là bản thể sao?. . . và tỉnh giác chẳng phải làm ra nó mà là phát hiện ra nó. . . .Haha!. . ha!. .Lão đã phát hiện ra nó qua từng hành động tỉnh giác trong cuộc sống!. . . .Chẳng phải vậy sao? Ai thì còn nghi ngờ. . . . chứ lão thì lại đang hạnh phúc!. . . .Haha!. .ha . . .Cuộc sống này đã trở thành lễ hội!. . . .Niềm vui không nguyên nhân từ trên trời rơi xuống. . .từ dưới đất dâng lên. . .từ chung quanh tràn vào cái tâm trống rỗng. . .tràn vào cái thân trống rỗng. . . .thấm đậm cái tự nhiên biết chẳng cầu biết!. . .

Lão thấy mình đầy đủ và mãn nguyện. . . Lão biết mình đã sống hết sức bình sinh nên chẳng sợ chết!. . . .Thế thì còn sợ cái gì nữa?. . . .Hơn thua ư?. . . .Nhục vinh ư ?. . . .Thành bại ư?. . . .Có không ư?. . . đều chẳng bằng cái chết. . . .đều chẳng bằng cái đang thực sự sống!. .

. . .

Mặt trời lên chừng cây sào, thì lão Ngưu tụt xuống. . .Lá tranh khô bám đầy đầu tóc và quần áo. Lão già cười hềhề:

- Sao anh bạn, mệt không? chắc xót lắm phải không? hềhề!. . Làm thứ này ngứa thì kệ nó. chứ gãi thì phấn tranh sẽ chui vào càng ngứa hơn. . . .Không sao, nhảy ùm xuống suối là hết ngay đấy mà.

Theo tay lão già chỉ, thằng Quỉ Sứ chạy về phía suối Đá. Con Mực vừa sủa ăng ẳng vừa chạy theo người bạn mới. . . .Lão Ngưu cởi áo vắt vai. . . .Gió núi mát rượi, người lão bắp thịt cuồn cuộn, mồ hôi nhễ nhại, bóng nhoáng như tượng đồng hun.

. . .

Lão già yên lặng đi về phía có tiếng cười trẻ thơ trong vắt lẫn với tiếng chó sủa khi gần khi xa. . .

Một bầy bướm mới nở, sắc màu rực rỡ đang ngủ quên trên đám hoa dại màu tim tím, hốt hoảng bay vụt lên.

Lão già mỉm cười:

- Hềhề!. . .Xin lỗi. . .xin lỗi . . .đã làm phiền các bạn. . .


Này!

Mùa xuân đang về. . .về thật rồi đấy!. . . .


(Còn tiếp)

Mây/28/12/2005
 
GÓP PHẦN LAN TỎA GIÁ TRỊ ĐẠO PHẬT

Ủng hộ Diễn Đàn Phật Pháp không chỉ là đóng góp vào việc duy trì sự tồn tại của Diễn Đàn Phật Pháp Online mà còn giúp cho việc gìn giữ, phát huy, lưu truyền và lan tỏa những giá trị nhân văn, nhân bản cao đẹp của đạo Phật.

Mã QR Diễn Đàn Phật Pháp

Ngân hàng Vietcombank

DUONG THANH THAI

0541 000 1985 52

Nội dung:Tên tài khoản tại diễn đàn - Donate DDPP(Ví dụ: thaidt - Donate DDPP)

Who read this thread (Total readers: 0)
    Bên trên